0 Comments

Ngô Du Du sẽ tỉnh ngộ hẳn vào kỳ thi chọn lớp năm lớp mười một, vẫn quay lại con phố học tập đã bị bỏ bê bấy lâu, chưa phụ lòng của bản thân mình sẽ thi đậu vào được lớp chọn, được học thông thường mang rất nhiều con người sang trọng

Ra mắt truyện giới hạn của tuổi trẻ

Tác giả: Hồng Thiêu kê Thoái
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện Giới hạn của tuổi trẻ

Tháng 7 của city W cực kì oi ả. Trời ấm gần 40 độ, cả khoảng không gian hừng hực lửa.

“Giờ này mà đi bên trên đường thì lâng lâng như một hồn ma.” Vương Trình Trình gặm ống hút chat chit có Nhiễm Linh ở chống chọi với.

quán Starbucks gồm điều hòa và đồ uống lạnh là địa điểm tránh ấm yêu thích của đám học sinh quanh đây.

“Nóng cầm cố này, thật chẳng hiểu tụi mình ra con đường làm cái trò gì nữa…” Nhiễm Linh vừa nghển cổ đến gió cân bằng phả thẳng vào đầu vừa hút Frappuccino, khuôn mặt nhỏ xíu đỏ gay, “Khỉ thật, nóng sắp tới bị tiêu diệt rồi.”

Vương Trình Trình đặt đồ uống xuống, nói mang vẻ bất mãn: “Còn nói nữa, đang hẹn là sẽ đi chơi mạt chược tiện mặt đường cài đặt mấy quyển sách kỳ tới rồi. Rứa nhưng Du Du lại chưa đi! Giờ thì hay chưa, ba chân thiếu một.”

Tần Phương ngồi im lặng một góc nghe trò chuyện nãy giờ bèn hỏi lại đầy ngạc nhiên: “Du Du chưa đi á?”

“Đúng chũm, bảo là thi thời điểm cuối kỳ không tốt đề xuất không ao ước bật dậy khỏi cửa.” Vương Trình Trình đáp.

“Thi không tốt là sao?” Nhiễm Linh bắt đầu đỡ ấm liền xúm lại hỏi, “Tớ nhớ bốn đứa chúng ta điểm tổng kết đầy đủ trên trung bình dẫu vậy.”

>> Coi thêm Truyện tranh ngôn tình có thịt

“Điểm trung bình môn thì đủ nhưng mà điểm Tiếng Anh của cậu ta không đạt.” Vương Trình Trình đáp, “Chắc là dì Dương cấm đoán đi.”

“Cũng có vẻ,” Nhiễm Linh chép miệng, “Mẹ làm cho phiên bệnh, thiếu phụ lại thiếu điểm Tiếng Anh, nếu là tớ thì cũng không cho cậu ta bật dậy khỏi nhà…”

“Điểm Lý, Hóa của cậu ta cao lắm cơ mà, điểm tổng kết dĩ nhiên cũng không thấp quá đâu.” Tần Phương nói.

“Điểm tổng kết chưa thấp nhưng lại môn Toán chỉ được 110/160 cứng cáp bà đó chưa vui…” Vương Trình Trình giữ vững nói.

“110 còn kém? Bên trên 105 là chuyên nghiệp rồi mà!” Nhiễm Linh rên rỉ, “Tớ đây được gồm 99 điểm! Cậu ta dẫu sao cũng là điểm 3 chữ số rồi còn gì!”

“Dào ôi, con người ta học chuyên nghiệp, so với tụi mình có tác dụng gì?” Vương Trình Trình thở lâu năm, “Cậu ta đặt bắt buộc cao như chũm, cho là mệt.”

“Yêu cầu cao cũng có gì chất lượng kém đâu…” Tần Phương lí nhí phản biện, bị hai các bạn sót lại cười nhạo.

“Ờ thì tốt!”

“Hơ, và đúng là gia đình bạn Tần mọt sách!”

Vương Trình Trình cũng như Nhiễm Linh xúm vào trêu, hai gia đình họ mỉm cười hết sức vui vẻ chỉ có Tần Phương là không.

Biết là chúng ta chẳng có ý xấu dẫu vậy trong bụng sẽ không đủ thoải mái, biết trước Du Du không đi thì đang chẳng mang lại rồi.

Tần Phương ủ rũ khuấy ly cafe.

>> Đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình 18+

vùng ngoại ô city W có một tiểu khu cao cấp.

Ngô Du Du vẫn nằm ườn bên trên giường, trong đầu không chấm dứt nghĩ cho chuyện mấy ngày trước.

Trong văn phòng và công sở trước kỳ nghỉ, cô Lý Lan gia sư môn tiếng Anh nỗ lực chiếc cây bút đỏ gõ cộc cộc lên bài thi, ngòi cây viết xuyên thẳng qua giấy cắm xuống cả bên bàn, giọng ác loạn, nghe phát sợ.

“Em xem lại mình đi! Còn ra vật gì nữa!” Giọng cô Lý Lan khôn cùng chói tai, đau muốn thủng màng nhĩ, “Hồi vào Mười, em đứng thứ tư, hết lớp Mười, trường phân ban tự dưng mạng xã hội, em còn thứ mười lăm, hết Mười Một thi lựa chọn lớp ban tự nhiên, em xuống tới tận hai mươi tám! Thứ hai mươi tám của lớp! Em hiểu là gì không?”

Tiếng sau cuối nói rất Khủng, kể cả các thầy cô gần ấy những quay lại chú ý.

Bị thành viên đổ dồn quan sát vào, Ngô Du Du đứng trước bàn mặt nóng bừng, da đầu giần giật.

Lần ban đầu Ngô Du Du cảm thấy kết quả bớt cỏi là một nỗi nhục…

Đứng thứ hai mươi tám có nghĩa là dưới mức trung bình so mang lớp, còn chưa dám nói tới sau này thi đại học cần phải so có cả tỉnh…

Ngô Du Du lật người thở lâu năm thườn thượt, bên vùi vào cái gối mềm, ổn định để mát hết khuôn khổ, người quấn một dòng chăn hè mỏng.

ánh sáng dễ chịu đựng này khiến đầu óc Ngô Du Du được dịp quan tâm đến bay xa.

Ngô Du Du nghĩ vì chưng sao lại mang đến nông nỗi này…

Nhẩm lại từ lúc vào Mười đến nay, không yêu sớm, không chơi phá, chưa ngu ngốc.

Nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ tồn tại một nguyên nhân…

Ngô Du Du ngẩng đầu quan sát báo giá sách cạnh giường, đầu óc tự dưng sáng ra, hăng hái bật dậy.

cô nàng bỏ hết đồ trong hai chặn kéo bên dưới bảng giá sách ra bày bừa trên mặt đất, thò tay vào quờ, bỏ ra hai loại túi, phía bên trong cất toàn truyện là truyện…

“Du Du, có điện thoại!”

Đúng lúc cô bé đang nghĩ xem bắt buộc cách xử trí mớ truyện này cố kỉnh nào thì Dương Ngọc, bà mẹ của Ngô Du Du gọi vọng vào từ không tính cửa phòng.

Ngô Du Du cuống cuồng sập chặn kéo lại, tiện chân đá cất cánh hai loại túi truyện vào gầm bàn rồi chạy ra quanh đó, vừa đi vừa ngoái đầu lại kiểm tra xem bao gồm lòi gì ra chưa.

thỏa thuận đã kín đáo kẽ, bước chân cô gái đi cấp tốc hơn sang phòng khách. “Con ra rồi đây!”

Nói rồi gắng điện thoại lên nghe.

“Alo?”

“Alo, Du Du à, người trong gia đình Tần Phương này.” Đầu dây vị trí kia là giọng nói dịu dàng của Tần Phương.

“Ồ, A Phương à, sao cậu chưa Điện thoại tư vấn vào di động cầm tay cho mình?” Ngô Du Du thấy chị em đã đi sang căn bếp liền thả lỏng gia đình bạn dựa vào tường rồi đáp.

“Di rượu cồn của cậu tắt máy rồi, gồm cần buổi đêm cậu lại đọc truyện rồi quên sạc không?” Tần Phương vạn bất đắc dĩ đáp.

Ngô Du Du khi nào cũng nằm đọc truyện rồi bắt đầu ngủ, tầm tuổi này người trong gia đình các đầy đủ cần đến điện thoại phím cứng đều đều, các loại này ít tốn pin, tuy vậy cũng không chống chịu nổi bài toán đọc truyện xuyên suốt ngày.

“Ồ…” Ngô Du Du nghĩ lại thì Dường như lâu lắm rồi người trong gia đình không sạc pin mang lại điện thoại, bao gồm điều ko phải vì thức đêm đọc truyện, chỉ cần quên. “Phải rồi, chúng ta quên sạc pin, sao thế? Không phải bây giờ nhiều cậu hẹn nhau vào nội thành nghịch hay sao?”, Ngô Du Du thắc mắc.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *