0 Comments

Nỗi sợ hãi sẽ bao che của cả khi sự thật bước đầu hé lộ. Dị da bạch xã, chiếc bóng biết giết người thân, cụm bé nhỏ gái sơ sinh chết hàng loạt, đứa trẻ sơ sinh bao gồm lông trắng kỳ quái và các vụ án bí ẩn của Bộ công an được đưa ra tia nắng.

Trình làng truyện Tổ siêng án và các vụ án bí mật

Tác giả: Cầu Vô Dục
Thể loại: Ngôn tình quân nhân

Trích đoạn truyện Tổ chăm án cũng như các vụ án bí hiểm

“Anh An, có tác dụng chũm nào bây giờ? Có lẽ đây là một ngôi tuyển mộ cổ, tất cả đề nghị nói với ông chủ không?”

mặt trời vẫn lặn dần về bên tây, tia nắng còn lại đỏ như máu. Ở giáo khu đã tất tả đào móng bên trên công trường thi công, một tốp CN vây quanh một chiếc huyệt black ngòm buôn chuyện xôn xao, họ số đông sẽ chờ đón ông An – người có quyền lực cao cả nhóm, một tổ ấm nam giới cao lớn vạm vỡ lên tiếng. Ông An quan sát chiếc huyệt một lúc, rồi chuyển mắt liếc qua phần nhiều khuôn bên đang mong chờ, nói bởi giọng âm trầm: “Ông công ty vẫn về ngôi nhà, chỉ cần sau này bạn đừng nói ra xung quanh, thì phần đa gì gồm trong huyệt chỉ việc tất cả chúng ta biết. Đều ai chưa ý muốn sống nghèo nữa và không sợ bị tiêu diệt thì hãy xuống cùng tôi,nếu kiếm được thứ gì đáng tiền thì chúng ta cộng chia nhau.

Nếu bao gồm ai chưa mong muốn thì tôi cũng trở thành chưa ép cũng như gây cực nhọc dễ…” “Em xuống!” “Em cũng xuống!” “Cho em theo sở hữu…” gia đình khôn xiết phấnchấn, cứ như thể họ đã nhận thức thấy đám của nả chất như núi trong lòng huyệt. “Được! Tám anh em tất cả chúng ta, bao gồm phúc cộng hưởng, có nạn cộng chia! Nếu ai có ý bần đang cảm thấy không được chết tử tế!” bên trên nét mặt của ông An lộ rõ vẻ phấn khởi cơ mà cũng không giấu được tí đỉnh không an tâm, sau ấy Tiên phong cả đám đưa vào miệng huyệt trông chẳng khác gì miệng của 1 con thú Ác nuốt các bạn.

Mười tháng sau.

“Bình An, các bạn đừng đi, các bạn đừng để tôi ở lại sở hữu đứa bé chưa sinh ra của nhà bạn như cố gắng này…!” Trong một buồng dịch, một con gái bụng sở hữu dạ chửa chừng hơn chín tháng khóc lóc thảm thiết bên cạnh giường của ck. Ông An nằm bên trên giường bệnh dịch thở thoi thóp, hơi thở yếu ớt, nặng nề lắm new nói được một câu: “Lẽ ra cận thận khi mua quấy nhiễu giấc ngủ của chính bản thân nó, hẳn nó rất giận, phải đã đi vào đòi nợ đàn anh. Chúng ta mọi sẽ bị tiêu diệt, anh cũng không thể sống được nữa… Khụ, khụ…” Sau cơn ho rũ rượi, một hồi chậm sau ông An mới thều thào bổ xung một câu: “Em hãy vắt chăm lo con của mọi người đến có lợi, anh làm nghề bắt đầu cả đời, Vậy nên sau khi sinh nhỏ, dù là trai hay gái em hãy đặt tên cho nhỏ là Tiểu Lầu…”

Ông An chết thật trong tiếng khóc rền của bệnh nhân phi tần, xen lẫn trong tiếng khóc ấy là một âm lượng “hù hù” kỳ quái…

>> tham khảo thêm Truyện ngôn tình trọng sinh

Trăng tròn cũng như rất sáng, ánh trăng trùm lên vườn trường yên tĩnh tạo nên một lớp bàng Bạc Bẽo như sương. Bên phía ngoài vườn trường, ba học sinh bên trên gia đình bạn nồng nặc mùi rượu đang sẵn sàng chuẩn bị vượt tường để về cam kết túc xá. Một mọi người trong số chúng ta quan sát lên ánh trăng sáng, rồi Hình như hốt nhiên nhớ ra điều gì, run rẩy thì thào: “Hôm nay là mười rằm à?” “Hình cũng như cố kỉnh, trăng tròn cũng như cầm kia mà lại. Sao thế, Tiểu Vu? Chắc chắn rằng lại nảy ra ý cho 1 bài xích thơ hay nên chưa, cho đến thử so tài mang tứ Mắt xem ai ngâm hay hơn đi!” Anh Khủng đang trèo tường quay lại nghịch. Bốn Mắt đẩy gọng kính lên, ngẩng đầu quan sát bầu trời, Ngoài ra cậu ta định đọc thơ. Tiểu Vu đẩy gia đình bạn một loại, “Không buộc phải, là tôi tự dưng nhớ tới gần như lời đồn về chuyện ma mẫu ấp ủ bé.”

tứ Mắt run núm cập, “Ban ngày không nói chuyện bạn, buổi đêm không nói chuyện ma…”

“Có anh bọn chúng mày đây rồi, sợ vật gì chứ! Mau lên đi!” Anh lớn sẽ trèo lên nóc của bức tường, chuyển tay ra đón. Vườn trường vào lúc nửa đêm càng trở nên bí ẩn, dù là tất cả tới cả ba gia đình thì đang thấy rợn tóc gáy.

“Hù, hù, hù, bạch xà tiên/ sống ngàn năm/ pháp vô biên.

Hù, hù, hù, gió bắc thổi, no cả bụng, mùi thịt tươi…”

Khi đặt chân đến ẩn dưới rừng cây long não sau khu ký túc xá, Bên cạnh đó chúng ta nghe thấy âm lượng của rất nhiều lời đồng dao loáng thoáng xen lẫn trong tiếng xào xạc của lá cây.

tứ Mắt dừng chân ban đầu, bên nhợt cũng như sáp nến, “Mọi người nhà có nghe thấy không?” Tiểu Vu khoanh hai tay trước ngực, run rẩy gật đầu: “Nghe hầu như người thân đi trước nói, mỗi khi vào dịp trăng tròn, trong rừng đã xuất hiện một bé ma loại ủ ấp bé và cứ hát đa số bài đồng dao. Nếu ai chạm chán bắt buộc sẽ ảnh hưởng chúng moi tim…” “Đừng tất cả thần hồn nát thần tính Bởi vậy, đó chỉ là hầu như lời vớ vẩn nhưng mà rất nhiều thành viên gia đình khóa trên có ra dọa học sinh mới vào trường, chạy Cấp Tốc mấy Bước là đang tới ký túc xá thôi.” Anh lớn đưa góc nhìn tứ bao quanh không thấy được con ma như trong lời đồn đấy đâu cả.

“Đi nào!” Anh mập cầm đầu đi trước, tuy thế chỉ mới Cách được mấy Cách, bố tổ ấm thốt nhiên cộng dừng lại. Bọn họ nhìn thấy một cô gái đang tựa vào một nơi bắt đầu cây, tay vỗ về đứa nhỏ dại trong lòng, đôi môi mấp máy, chứa tiếng hát bài đồng dao não nề. Mái tóc dài của bạn gái xõa xuống ngang vai, bít mất gần hết khuôn mặt, đề xuất họ chỉ với nhận thấy chiếc miệng đã mấp máy của cô ý ta nhưng thôi.

bạn gái từ từ quay đầu lại, chú ý tía gia đình đã chết đứng vị sợ, đôi mắt thấp thoáng sau mái tóc xõa xuống lóe lên ánh nhìn cũng như mong muốn ăn uống tươi nuốt sống.

“Ôi, ôi…” Tiếng kêu thảm thiết phá vỡ sự yên tĩnh kể cả vườn trường.

>> tìm hiểu thêm Truyện ngôn tình ngược

trong phòng làm việc của người đứng đầu cảnh sát tỉnh.

giám đốc Lương vẫn lật giở một tập biển sơ vì phòng Trinh gần kề hình sự đưa tới, anh càng đọc càng chau mày. “Cộc, cộc, cộc”, bên phía ngoài bom tấn gõ cửa.

“Mời vào!”

“Giám đốc, anh mang đến gọi bên tôi gồm việc gì à?” người bước tới chính là gia đình bạn đại trượng phu trung niên bao gồm thân hình oai vệ, bên trên khuôn mặt phương phi chính là đôi mắt sâu thẳm.

“A chủ yếu, khi chỉ có hai tất cả chúng ta chỉ cần có điện thoại tư vấn bằng tên là được.” Giọng củaGiám đốc Sở khôn xiết thân thương cũng như không hề dường như gì là của cấp cho trên. Ngoại giả, đối phương đã đáp sở hữu cách biểu hiện lạnh nhạt: “Giám đốc, ở nơi làm việc cứ Hotline tôi là Lương bao gồm.”

“Cậu sẽ trách gia đình bạn rằng hồi đó đã điều động cậu rời khỏi phòng Trinh liền kề hình sự chứ gì? Thực ra, lúc ấy cũng chỉ vày cực chẳng đã thôi.” người đứng đầu tỏ vẻ bất lực.

“Không sao, hiện nay bên tôi ở Đội phòng kháng tệ nạn cũng tương đối ổn, hàng ngày còn nếu không nhà hàng ăn uống, rượu trà thì cũng xoa mạt chược, buôn cổ phiếu, rất nhiều chưa bắt buộc phải dùng cho trí não, vừa nhàn rỗi lại vui vẻ.” Lương chính khẽ cười, nụ cười trông thật thảm hại, khiến con người nghĩ đến câu nói: “Cười nhưng chưa cười cợt.”

“Thế Hơn nữa nói là chẳng sao. Người biết trong lòng cậu nghĩ gì, vụ án mà hai năm trước cậu điều tra, cũng chỉ do chúng ta bị tác động áp lực của vị trí người đứng đầu new nhận và áp lực đè nén từ chính quyền tỉnh đề nghị new cần bảo cậu chấm dứt sớm. Mà lại vì cậu cứ đòi điều tra đến cùng, nếu như không thì bạn dường như không điều cậu về Đội phòng chống tệ nạn.” người đứng đầu hơi nhắm mắt lại, Bên cạnh đó ông vẫn nhớ mang lại một chuyện rất chưa vui trước đây.

“Chuyện cũng từng qua rồi, chẳng đề nghị nhắc mang đến nữa.” Dù miệng nói ra giống như khôn cùng nhẹ nhõm nhưng lại mắt của người đấy đã ánh lên vẻ oán thù hận vừa thoáng quan sát đã nhìn thấy ngay.

“Chuyện đã qua rồi, tuy nhiên điều đó chưa tức là sau này chưa xảy ra nữa.” người đứng đầu chợt trở thành nghiêm túc rồi đẩy tập biển sơ mang lại trước bên Lương chủ yếu.

Lương chủ yếu lật và xem lướt qua nội dung trong biển sơ rồi lại đặt xuống,

“Ma chiếc trong trường ĐH Y tấn công học sinh khiến hai mọi người bị tiêu diệt, một gia đình bạn bị thương. Bài toán này chưa cùng nhiệm vụ của Đội buồng chống tệ nạn.”

chủ tịch mỉm cười ranh mãnh, “Đúng cố kỉnh, Việc này chưa cùng phận sự của Đội buồng chống tệ nạn, nói nghiêm túc ra thì cũng chẳng cùng phạm vi trách nhiệm của bất kể bộ phận nào. Chúng tôi sẽ nói mang bí thư Uông rồi, chuẩn bị gây ra một tổ chuyên cách xử lý các vụ án bí hiểm khôn cùng nhiên. Liệu cậu có hứng thú sở hữu Việc biến hóa địa điểm buôn bán không?”

Mắt của Lương thiết yếu ánh lên vẻ phấn chấn, tuy vậy rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Chính quyền chắc chắn sẽ không để cho 1 tổ bởi thế có tuổi sống đâu.”
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *