Tóm lược truyện Học Sinh cường bạo

thầy giáo nhiệt huyết ─ Từ Duẫn Tường. Mỗi ngày chuyện trông đợi nhất chính là và một mỹ nữ nói chuyện yêu đương. Tuy thế, lão thiên gia xác thực đang chưa để cho tên ngu ngốc này… Ách, ta là nói chúng ta này được cũng như nguyện! Bởi vì các bạn thương mến anh ta nhất lại chính là nam nhân!

Giới thiệu truyện học sinh độc ác

Tác giả: Vũ Trùng
Thể loại: truyện đam mỹ thanh xuân vườn trường

Trích đoạn truyện học sinh ác hiểm

chưa xong! Sắp tới bị muộn rồi!

bận rộn biết bao new được nhận các bước này, xác xắn quan yếu đi có tác dụng muộn ngay ngày ban đầu, bởi chưa bát cơm vừa tới tay vẫn bay theo gió mất!

Từ Duẫn Tường lấy tốc độ kinh các bạn nhanh lẹ từ ngôi nhà phi tới trường học, cũng cũng là vị trí anh buôn bán.

Đáng giận! Sớm biết vậy đang không ngủ nướng rồi, tuy nhiên hồi tưởng lại, mỹ nữ trong mộng thật là mãnh liệt nha, khiến anh thiếu chút nữa… thiếu chút nữa thì…

A! Ôi! Thiếu chút nữa là va bắt buộc A Hoa ngôi nhà bên rồi ( A Hoa là một bé chó), anh chính là một người có lợi tiêu biểu nha, chuẩn xác bắt buộc “đụng chó” nha.

nỗ lực tuy vậy, lần chần có đề nghị vị anh là người thân có lợi tiêu biểu không? Mà lại trong tình trường luôn bị gắn “thẻ nhà bạn tốt”.

có lẽ câu ‘Anh chất lượng tốt dẫu vậy em rất tiếc’:v, xem Vạn vạn ngạc nhiên tới – phiên ngoại 2 – tập 2 để biết thêm chi tiết ^^

Haiz! Anh mập lên chưa tồi nha! Ừ… thấp nhất đã từng có một số người nói anh béo lên chưa tồi cơ mà.

… tổ ấm kia Bên cạnh đó là chị em anh.

>>> Coi thêm list đam mỹ sắc

Giờ nghĩ mấy thứ này để làm cho chi, lát nữa nếu đi muộn thật thì nên bịa ra duyên cớ gì ấy chứ, ừ… Nói là giúp bà lão qua đường? Đến cả trợ giúp người ta bắt cướp?

Khi Từ Duẫn Tường sẽ còn sẽ nghĩ ra một ngàn lẻ một “Sự tích anh hùng”, chân anh vẫn bước vào cổng trường.

“Hình như chưa muộn thì yêu cầu.” Từ Duẫn Tường chú ý trái nhìn buộc phải, cổng trường vẫn còn đầy đủ học sinh đi tới đi lui nhưng.

“Kỳ quái… Từ căn nhà nhà bạn chạy tới trường Cấp Tốc nhất cũng phải mất 30 phút, sao giờ bắt đầu 7 giờ 50?” Anh buồn chán nhìn chiếc đồng biển to treo trước cổng trường, buổi sáng sớm ngày nay lúc thức dậy đã 7 giờ 45 rồi cơ mà, sao lại…

Từ Duẫn Tường cúi đầu nhìn đồng đại dương đeo tay, lại nhìn đồng hồ bự.

cố kỉnh mà lại Nhanh đầy đủ 25 phút!

Shit!

Từ Duẫn Tường khi về nhà câu hỏi ban đầu làm cho nhất định là đập mẫu đồng biển báo thức kia ra!

thế là sao chứ, phân biệt là một đêm tốt đẹp như núm, ngoại giả loại lão nhà tác động phân phối đồng đại dương còn bảo đảm chưa bao giờ hỏng, nói gì mà lại nói lắm, gồm mỗi loại đồng hồ báo thức thôi, tất cả bắt buộc bắn đầy mưa xuân lên mặt anh không ( còn thối thối nữa), thành tựu còn chẳng hề hỏng rồi sao, đáng giận, bị lừa!

“Thôi không nói nữa…” Từ Duẫn Tường nhìn túi tài liệu trong tay, lần này anh chào đón lớp chín năm hai.

“Được! Chúng tôi chắc chắn đã có tác dụng một gia sư tốt!” Từ Duẫn Tường vô cùng bao gồm tinh thần hô lớn, khiến chưa ít học sinh cũng như gia sư xung quanh buộc phải quay lại quan sát, xung quanh có thể viết năm chữ: “Quái nhân từ đâu tới?”

Từ Duẫn Tường hét dứt bắt đầu phát hiện Ngoài ra tiếng nhà bạn quá phệ, đỏ bừng mặt chạy tới lớp học.

Anh cũng chẳng phải chủ nhiệm nguyên bạn dạng của lớp chín năm hai, nhà nhiệm trước đắn đo vị lý do gì cơ mà từ chức.

Từ Duẫn Tường vừa đi vừa nghĩ, mong muốn lớp anh nhà nhiệm chưa quá nặng nề, ngàn vạn lần đừng có vẻ ‘Gokusen’, học sinh một đứa so sở hữu một đứa càng cực nhọc trị hơn, đáng sợ lắm!

Gokusen: Tên việt là gia sư căng thẳng tơ

sau cuối đi tới cửa ngõ lớp chín năm hai, Từ Duẫn Tường hít sâu một hơi, Cách Nhanh vào lớp học.

“Chào nhiều em học sinh, tôi là công ty nhiệm bắt đầu của những em.” Anh bước tới bục giảng, buông túi tài liệu trong tay xuống, quay sang bảng black, cầm cố phấn viết, một hàng chữ màu trắng gọn gàng đặc thù trên nền black của bảng.

“Tên chúng tôi là Từ Duẫn Tường, chủ nhiệm trước của những em đắn đo vị nguyên do gì mà từ chức, Vậy nên nhà trường cử chúng tôi mang đến đảm nhận lớp nhiều em.” Viết xong xuôi tên của bản thân mình, anh đảo góc nhìn đám học sinh dưới, có lợi lắm, chưa đùa quái độc ác, chưa liếc mắt coi thường giáo viên.

Từ Duẫn Tường thở phào nhẹ nhõm.

Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Post a comment