0 Comments

nữ lưu manh pk chuyên gia trung khu lý tội phạm kiêu ngạo, tự luyến. Bao gồm sủng, gồm trinh thám, tất cả ngôn tình.

Giới thiệu truyện Độc sủng

Tác giả: Tô Nhĩ Lưu Niên

Thể loại: Truyện trinh thám

Trích đoạn truyện Độc sủng

Berlin, tháng mười hai rét đậm, tuyết nhỏ, âm hai độ C.

trên bảng trắng trong phòng học tất cả ba chữ chữ hán khôn cùng đẹp, chủ yếu học sinh da trắng ở trong giảng con đường nhíu mày, phức tạp chú ý nhau.

bạn đại trượng phu đứng trước bảng trắng khẽ nhếch môi: “Charlotte không khỏe, bên tôi là ‘sư thúc’ của gia đình bạn, từ ngày từ bây giờ, mọi người Có thể hotline bên tôi là giáo viên. Thời gian tới, chúng tôi đã rứa Charlotte dạy người trong gia đình môn triết học.”

Giọng các bạn đàn ông siêu ôn hòa, trong sáng; nở nụ cười cợt nhìn gia đình bạn đầy dịu dàng.

“Đây là tên chúng tôi. Còn Việc nào nữa không?” Anh liếc mắt nhìn nhiệt kế, lãng quên mang lại chuyện đông đảo sinh viên bên dưới tất cả hiểu chữ nôm hay không, “Trước khi ánh sáng lên mang lại mười bảy độ C, chúng tôi sẽ chỉ dẫn kể cả cụm bài toán của các bạn.”

dưới giảng mặt đường có người nóng vội, hy vọng thử; sau cuối cũng luôn có bạn làm việc bước đầu tiên đứng lên, hỏi một bài toán muôn thuở: “Năm nay thầy bao lăm tuổi?”

Anh vẫn cười: “Cũng chưa hơn thành viên là bao. Mà lại gia đình bạn cứ an tâm, bật dậy khỏi đây, không ai khinh bỉ người bởi vì bị IQ của bệnh nhân bằng tuổi áp đảo lại đâu. À đúng rồi, vừa nãy quên không nói, chúng tôi là hào kiệt. Của các nước khác cũng chẳng có mấy ai. Người chưa bắt buộc tự ti.”

tiếng nói của anh ấy trầm ổn, táo tợn, không sở hữu theo chút ngả ngớn nào, khiến cho tất cả những người ta chẳng phải gồm cảm xúc sẽ là sự vô lễ, kiêu ngạo.

Lời đấy vừa nói ra, giảng con đường lại nổi lên một trận xầm xì bàn tán, sau đấy lại lặng ngắt cũng như tờ.

>> tham khảo thêm Ngôn tình quân nhân

ánh sáng của nhà lập tức tăng lên mười lăm độ C, lại có người chưa chịu nổi, “Thầy! Vậy thầy biết tướng mạo của mình trông vậy nào chứ?”

vấn đề này, còn với theo chút ý chọc ghẹo, anh đứng yên tại khu vực, cười cợt nhẹ, “Cảm ơn lời ca ngợi của bạn, có điều, chúng tôi thích cần đến các từ ‘Hồng nhan phận hầm hiu hơn’ (1).”

(1): Câu gốc :”đẹp trai cho vô cùng bi thảm”

lại thêm một ải xầm xì buôn chuyện rồi lại rơi vào im lặng.

biết đến đây, một thành viên gia đình luôn trong trạng thái không được khỏe, gục đầu xuống bàn, Dạ Sắc, chung cục cũng ngẩng đầu lên đưa mắt nhìn chủ nhân của lời nói tự luyến kia.

Hai mắt anh trong veo, sáng rực, nụ mỉm cười ấm cúng chỗ khóe môi.

Lời mỉa mai cô định nói ra liền dừng lại ở kẽ răng. Không phương pháp nào thốt ra được.

Họa thủy.

Cô nghĩ.

“Chỉ còn đủ thời gian cho 1 bài toán rút cuộc nữa thôi.”

Anh tháo dòng áo khóa ngoài nhiều năm, khoác lên ghế, để lộ vết sẹo màu hồng trên cổ. Vết tích bên trên domain authority rõ Vậy nên, khiến thành viên khác mong muốn bỏ lỡ cũng không đủ.

ánh mắt anh khẽ đảo qua thành viên dưới, nụ cười sẽ tươi cũng như ban đầu: “Được rồi, tôi biết chúng ta ao ước hỏi gì rồi.”

Tay anh đặt lên trên gáy, sờ sờ vết sẹo nhỏ: “Tháng trước, buổi lễ bom nổ ở khu tàu điện ngầm, thành viên còn nhớ chưa, đây là vết thương quanh đó hy vọng từ sự chũm ấy.”

Vụ đánh bom ở tàu điện ngầm cái nôi thành phố.

Dạ Sắc nhớ rõ.

Nghi phạm của 1 vụ án giết bạn liên hoàn sắp sa lưới. Cảnh sát phái chuyên gia ra điều đình, người hội đàm tin rằng rốt cục nghi phạm cũng sử dụng rộng rãi buông tay Chịu trói, đồng ý phối hợp sở hữu cảnh sát để điều tra các chuyện. Nhưng mà sau khi nghi phạm được cảnh sát dẫn giải vào ga tàu điện ngầm, quả bom trong miệng hắn phát nổ, bao gồm cả cảnh sát tiến vào đó đông đảo bị diệt sạch.

Dạ Sắc nhớ rõ trong một đêm của cả nhiều tờ báo, đài hầu hết nhắc đến cái tên ấy.

có người đồn, bản lĩnh phân tích trung ương lý tội phạm của anh ấy có thể hình như đọc được suy nghĩ của bệnh nhân khác, và vị chuyên gia phân tích trọng điểm lý đấy cũng mang đến từ phương Đông, giống cô.

Cô nhìn quanh căn nhà đầm ấm, bố chữ nôm bên trên bảng trắng đập vào mắt cô: Bùi Bạch Mặc.

rất nhiều khớp có cái brand name mà lại cô thấy được trên tin tức cụm lúc trước.

Trắng Đen biệt lập.

đấy đó chính là khá ấn tượng bước đầu của cô ý sở hữu anh.

Chương 1Sương lạnh mùa đông.

trận sương sum sê lại càng khiến cho khung trời đêm như bị hạ thấp.

Dạ Sắc cảnh giác lái xe qua cụm khúc cua, vượt qua đã từng bửa rẽ bên trên con đường núi, chung cục cũng nhìn thấy ngôi nhà tang lễ bắt đầu được đi vào sử dụng của city N.

căn nhà tang lễ tất cả mái cong, hiên ngang, vểnh ra bên cạnh, tất cả nhiều người dân đang đi vào, cũng băn khoăn bao gồm hứng thú ở lại xem hay không.

Nghĩ chũm, xe dần chạy xa, cực kỳ nhanh, trong kính chiếu sau chỉ từ lại bóng mát nhỏ dại nhỏ tuổi.

Trước đấy không lâu, Lâm Khẩn thiếu chút nữa là khóc trong điện thoại có cô, Dạ Sắc gửi một tay khỏi vô-lăng lên gõ trán. Tên nhóc kia đúng thật vận xui thành họa, bối cảnh thăng trầm.

không lâu sau, trước bên cô sau cùng cũng chỉ ra bề ngoài mơ đại dương của có mục đích chuyến đi này.

Khi tắt máy xuống xe, trong đầu Dạ Sắc tình cờ bật ra lời Tóm tắt về một vì chưng tiên sinh nào đó của Lâm Khẩn qua điện thoại.

“Người đại trượng phu xuất quỷ nhập thần, ngang ngạnh, chấp nhất, gần nhà tang lễ.”

Đuôi mắt cô hiện lên ý cười cợt, tên Lâm Khẩn bao giờ cũng kéo thấp IQ kể cả tổ xuống, lâu lắm mới nói đúng được một lần.

******

city N có rất nhiều núi, khu biệt thự xây ở lưng chừng núi này tuổi thọ có vẻ cũng đã chậm. Ngôi nhà được khai trương theo phong cách cổ điển, gạch xanh có tác dụng ngói, chú ý qua có lẽ khôn cùng tiêu điều, thê thảm.

hồ hết cổ thụ bao quanh biệt thự cao cấp giờ sẽ trụi lủi, phần nhiều cây cỏ già nua vươn dài. Trong trận sương mù, hầu hết hoa văn đấy rơi vào đáy mắt mang theo xúc cảm trang trọng, nghiêm túc.

Chỉ tiếc, cảm xúc trang nghiêm này còn chưa kịp chạm vào đáy lòng, Dạ Sắc liền thấy trên cảnh đường phố lát đá, có một bóng mình vẫn lao cấp tốc về bên cô.

các giọng nói của Lâm Khẩn vang lên phía trước: “Sư phụ, em biết, chị khác hẳn có mấy tên lưu manh khốn kiếp kia, hết sức nghĩa khí. Đảm bảo đang không trơ mắt nhìn em rơi vào dầu sôi lửa rộp, cũng trở nên chưa cười trên nỗi đau của người khác.”

>> xem thêm Truyện ngôn tình sủng

“Giờ bắt đầu vuốt mông ngựa chiến … gồm cần hơi muộn rồi không?” Dạ Sắc vẫy tay, ra hiệu Lâm Khẩn cho gần cô, cậu ta vừa mang đến gần, cô liền giơ chân đá: “Tôi đã cảm thông sở hữu chỉ số IQ của cậu lâu vì vậy, nhưng sao cậu đang không có chút đương đại nào thế?”

Lâm Khẩn ôm lấy mẫu chân trái vừa bị đá, nhảy lùi lại mấy bước: “Dạ Sắc, đồ khốn nạn, đồ lưu manh, chưa ức hiếp em thì chị bị tiêu diệt à?”

Dạ Sắc lườm cậu ta một dòng, nhìn thoáng qua đều tờ giấy rơi rải rác trên mặt đường vào biệt thự: “Sao rồi, mà lại tiền giấy này cũng chính là cậu bỏ ra sao?”

Lâm Khẩn chú ý xuống, khó khăn Chịu đựng lên tiếng: “Người phía bên trong làm, em đâu dám.”

Dạ Sắc cười cười cợt, chỉ chỉ đống lộn xộn bên trên đất: “Lâm đại thiếu, cậu nên hạ chúng ta thu dọn nơi này sạch đã. Cậu chọc tới anh ta à?”

Lâm Khẩn vò đầu, há miệng, rồi lại ngậm miệng, nửa mong mỏi nói nửa chưa.

Dạ Sắc giả vờ ao ước đạp, cậu ta mới ngắc ngứ nói một câu: “Em nói …. Anh ta … cute.”

bẫy vai Dạ Sắc run rẩy, lùi lại: “Cậu ngừng rồi, tôi không giúp được cậu. Đó khác nhau bởi vì cậu trêu chọc chúng ta.”

Thấy cô mong mỏi quay thành viên gia đình rời đi, Lâm Khẩn mau chóng chạy về con đường lát đá, chặn Dạ Sắc lại: “Sư phụ, chị cấp thiết thấy bị tiêu diệt mà lại chưa cứu vớt.”

Dạ Sắc nở nụ cười cợt vô cùng lịch sự: “Đồ khốn nạn, chị em lưu manh, không chém cậu hai nhát dao là coi cũng như giúp cậu rồi.”

Lâm Khẩn ngay chớp nhoáng quăng quật hết khí vắt bầy ông: “Sư phụ, lúc nãy em nói chơi, chị rộng lượng đừng so đo sở hữu em. Em bắt đầu chính là đồ hèn, lại còn lưu manh vô dụng; chị là các bạn dịu dàng bản lĩnh, là nữ giới công an dễ thương, lương thiện nhất China.”
Chúc Các bạn đọc truyện Độc sủng vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *