0 Comments

chưa ức hiếp cô thì đó chính là bao gồm lỗi mang phiên bản thân thành viên gia đình.Đáng ghét, đây là loại đạo lý gì vậy?Nhưng cô đó chính là kẻ chưa tất cả tiền đồ bởi vậy, luôn bị để con người ta tóm được nhược điểm của mình.

Giới thiệu truyện cách thức báo thù của bất lương ma

Tác giả: Lâm Tuyết Nhi
Thể loại: Ngôn tình h

Trích đoạn truyện luật pháp trả thù của ác độc ma

người chàng ấy bởi bố cô bổ nhiệm mang đến cô, lớn hơn cô gần hai mươi tuổi.

Đây vốn là đám hỏi kinh doanh buôn bán, chẳng hề có bất cứ cửa hàng tình yêu nào, có lẽ nào cô chỉ giống như ngoan ngoãn mặc cho tất cả những người ta định chiếm, ko phải gả quan trọng sao?! Không nên… Cô không yêu cầu…

thân thể mảnh khảnh teo rúm lại sát bên khóm nguyệt quới, đài phun nước nhiều màu tinh xảo cực kì tỏa ra ánh hào quang lóa mắt trong đêm, vài mẫu tượng nhập khẩu từ âu lục cung cấp trong khu vườn hoa nhuốm gió thu, trừ tiếng nước chảy cũng như tiếng côn trùng kêu khẽ ra, xung quanh chẳng hề tất cả âm thanh gì, tạo thành đối lập mãnh liệt có cảnh tượng náo nhiệt trong nhà.

Lạc Dĩ Phương hít một hơi thật sâu, cưỡng ép gia đình tỉnh táo khuyết lại.

hiện thời, trong sảnh chính đang siêu thị một bữa ăn khiêu vũ tất cả new, sẽ là ba cô đặc biệt cử hành bởi vì cô… Oh, không đúng, tuyệt đối cơ mà nói, đây không hề là buổi khiêu vũ cùng về cô, nhưng là bữa ăn chúc mừng tía cô tìm kiếm được đối tượng hợp tác và ký kết táo tợn cho doanh nghiệp Khánh Phú của ông.

Cô chỉ đơn giản là một quân cờ, đẩy cô ra ngoại trừ, new hình như đổi lấy ích lợi.

Một giờ trước, cô còn bị ba kéo cho trước bên các bạn nam giới nghe nói là chồng không cưới của cô ý, nuốm nén kích đụng nôn mửa, để cho cánh tay hơi phệ của đối phương vòng cứng cáp lên eo, miễn chống nhảy hai phiên bản, đã đoạt tới rất hạn.

>> Xem thêm Truyện sắc

Cô chưa chịu được nổi mùi nước hoa quá nặng trên bạn ông ta, chưa chống chịu nổi góc nhìn ti hí của ông ta lóe lên ánh nắng, cách ông ta chú ý cô, để mang lại toàn thân cô dâng lên khí lạnh cho buồn nôn mửa, phát run từ trong lòng.

Cô mong muốn trốn, trốn thật xa, thoát khỏi bao gồm cả bước này.

nhưng… Cô có vẻ chạy trốn tới địa điểm nào?

Huống đưa ra, nếu cô trốn thật, bà bầu đề nghị làm cho sao?Mẹ đang ở trong viện dưỡng lão lâu dài, buộc phải cô chuyên đi qua âu yếm, cô cấp thiết nói đi thì đi.

cơ thể vừa run rẩy một màn, Lạc Dĩ Phương rùng tổ ấm, đã không phân ra rõ ràng lắm là lạnh bởi vì gió đêm, hay bởi lẽ cô rất là sợ hãi.

bên trên cỏ tình cờ truyền mang lại tiếng bước đi, cô hoảng hốt trong lòng, gấp rút ngước khuôn bên bé nhỏ lên, bắt gặp sáng tỏ nhà bạn lại bị một bóng black cao lớn của người khác bao phủ.

Cô thở khẽ, run rẩy đứng lên, tròng mắt mù sương chú ý vào đôi mắt sáng thâm thúy của phái nam, trong lòng không hề bao gồm đưa ra cảnh báo trước bị một lực lượng nào đấy hung hăng va vào.

góc nhìn của bệnh nhân đại trượng phu này, trong tậu tòi nghiên cứu mang theo sán tỏ, bên dưới ánh sáng của đèn nhiều màu trong đài bắn nước chiếu rọi, lóe ra mũi nhọn có ý vì sâu sát.

“Cô gồm sao không?” Môi mấp máy, hình như sợ hù dọa cô, tổ ấm đại trượng phu chưa có bất cứ động đậy gì, chỉ đứng nguyên tại địa điểm lẳng lặng ngưng mắt nhìn cô.

Lạc Dĩ Phương bắt buộc khống chế khẽ run, cảm giác cực kỳ khó Chịu nổi.

Cô len lén chạy tới căn vườn hoa định một thành viên gia đình một lát nữa, bởi vì cô chưa biết cách nào lưu giữ trong sảnh chính, treo nụ cười đáng bi lụy đối phó có kể cả. Không ngờ tới, dáng vẻ yếu ớt này bị người ta nhìn thấy đa phần.

Thẳng sống lưng, cô lắc lắc đầu, đôi tay mảnh khảnh ôm chặt lấy thành viên gia đình.

“Tôi, tôi không vấn đề gì.” Cô định nặn ra nụ cười lễ phép, đáng tiếc không thể nào thắng lợi, cắm môi cúi cổ trắng xuống, cô xoay mình rời đi, định nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

>> Đọc thêm thể loại Ngôn tình ngược

Thứ nhất bởi lẽ vừa rồi co húi quá chậm, bỗng dưng đứng lên, hai chân hơi tê, một nguyên cớ khác là cùng vì cô đi quá cấp tốc, quá mau, mang lại nỗi chưa tới mấy Bước, chân đi giày gót cao mau lẹ lảo đảo, cả người nhếch nhác té về ẩn dưới.

cùng lúc, theo tiếng thở nhẹ của cô ý, đụng đụng vào trong lồng ngực bao bọc khắp bền bỉ.

“Cẩn thận.” Hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phất qua bộ mặt cô, giọng nam nhi trầm thấp như rượu cho trộn đều mật, hun khiến bạn say.

Khuôn mặt bé bỏng tái nhợt của Lạc Dĩ Phương nhuộm lên hai mảnh đỏ bừng, tay của anh ý chắc chắn giữ eo nhỏ dại của cô ý, một luồng nhiệt kỳ lạ từ lòng bàn tay anh lộ ra, xuyên qua lễ phục giảm vừa tổ ấm, lại tiến vào trong lỗ chân lông trơn bóng của cô ý, khiến cho cô Chịu hết nổi run rẩy.

người nhà Đấng mày râu này… Rốt cuộc là ai?!

về tối nay anh hùng được mời tới dự tiệc ở ngôi nhà họ Lạc hồ hết là tổ ấm thành lập mũi, vày mở rộng gắng lực bên trên thương trường, tía cuống quýt đẩy cô cho những người nối nghiệp đời thứ ba của công ty lớn hưng vượng Khang, núm shop đám hỏi hai căn nhà.

Vừa rồi trong sảnh chủ yếu, đầy trong đầu cô chỉ muốn tránh tiếp xúc với gia đình bạn phái mạnh trung niên đã hóa thành ông chồng cô, trốn mang đến địa điểm không người thở gấp lấy hơi, vốn chưa xem xét bạn quanh gia đình.

Cô rất chấp nhận, bạn dạng thân chả biết nhận thấy các bạn nam giới trước mắt, nếu cũng như đã từng có lần chạm mặt, cô chắc chắn đã không quên.

hình dáng ngũ quan của người Đấng mày râu này thật cẩn thận, mặt mày anh tuấn, sống mũi thẳng tắp lại hơi kiêu ngạo, môi mỏng, thêm vào đó hàm cưng cửng nghị, tóc của anh hơi xoăn bất chợt, khẽ rũ xuống trán rộng, khiến mang lại khuôn mặt tuấn tú hơi thô kệch biến thành mềm mại mấy phần.

“Lạc tiểu thư, cô có sao không?”

“A?!” Bị anh Điện thoại tư vấn, Lạc Dĩ Phương định thần lại, bắt gặp bạn lại ngẩn ngơ nhìn con người ta, cô buông tiếng thở nhiều năm trong lòng, dậy sóng càng chạy xe trên bên, “Anh biết chúng tôi là ai?”

“Đương nhiên, ngay từ đầu buổi tiệc, tổng người có quyền lực cao Lạc kéo tay cô thành lập, sao bên tôi không biết rằng thân phận của cô?”

Nhớ tới bữa tiệc trong sảnh thiết yếu, Lạc Dĩ Phương vô thức cắn bờ môi mềm mại, bên trên trơn dưới bóng nhạt, bỏ quên tới động tác cử chỉ nhỏ này của bản thân mình khiến ánh nhìn bạn phái mạnh thâm trầm bổ xung mấy phần.

“Tôi không vấn đề gì rồi… Bên tôi, cám ơn anh.” Cô nói lắp bắp, không dám nhìn vào đôi mắt có nét cười cợt của anh ấy, bàn tay bé nhỏ dán lên lồng ngực đấng mày râu phát hiện thấy cơ thể bên dưới cực kỳ rắn cứng cáp, chóng vánh tiếp thu, lúng ta lúng túng thiếu nói: “Tiên sinh, ngài chắc là buông tôi ra không? Chúng tôi… Chúng tôi thật sự không vấn đề gì đâu…”

“Đường Liệt.” Hơi thở ấm cúng một lần nữa quét nhẹ lên domain authority thịt cô.

“Hả?”

người nhà chàng khẽ vểnh môi, giọng điệu bình ổn: “Tôi tên con đường Liệt, mặt đường trong đường triều, Liệt trong liệt tửu *. Cô có vẻ Gọi thẳng tên bên tôi.”

(*) đường triều: thời căn nhà đường. Liệt tửu: rượu mạnh bạo.

Liệt tửu… Lạc Dĩ Phương tất cả ảo giác kỳ dị, ngực nóng lên, bụng ấm dần lên, khí nóng vô hình kia lẻn vào trong máu, thật sự rót rượu khỏe mạnh xuống, nhưng mà rượu dạn dĩ đáng sợ kia còn vẫn để cho lên men trong mọi người…

Trời ạ! Cô đây là có tác dụng sao?! Lại nghĩ lung tung đều thứ bao gồm, không tất cả, chuyện khiến cô rầu rĩ chứ còn chưa đủ các sao?

Thu hồi tâm tư lần nữa, Lạc Dĩ Phương thử đẩy anh, “Đường tiên sinh, mời buông chúng tôi ra, làm ơn.”

mặt đường Liệt vốn quên mất cho cần của cô ý, hai cánh tay bo bo chấp nệ bao bọc lấy cô, một tay thậm chí lừ đừ đặt dưới eo cô, đè cô về bên tổ ấm.

“Tại sao? Cô sẽ sợ chiếc gì? Gồm cần sợ bên tôi ấp ủ cô Như vậy, nếu như bị ông xã tương lai của cônhìn thấy, vẫn tạo ra hiểu lầm không?” Anh nói lãnh đạm, ánh nhìn sâu thẳm lướt trên khuôn mặt bé nhỏ thanh tú của cô ý.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *