0 Comments

yên ấm có vẻ thiên mặt đường, con phố đi tới thiên mặt đường đâu có duy nhất một, giống như chưa thiếu mặt đường tắt, nhưng mà phần đa các bạn lại buộc phải đi vòng vèo, sắm tòi lăn lộn bắt đầu mang đến được địa điểm đó;

Giới thiệu truyện Bước tiếp theo thiên đường

Tác giả: Vân Diệp Du
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Cách tiếp theo thiên đường

Trần Mặc Đông cũng như thường lệ thay card phòng trở về, bước vào vừa lúc thang máy dừng ở tầng một, trong nháy mắt cầu thang máy chuẩn bị đóng, cửa ngõ cầu thang máy lại một lần nữa mở ra.

Lộ Nghiên mặc đồng phục đội ngũ nhân viên black color của khách sạn, áo sơ mi trắng bên trong áo vest Đen, phần cổ áo dựng thẳng bao phủ lấy một phần tía dòng gáy mảnh khảnh, bảng tên gắn ngay ngắn trên mẫu bâu áo ngực, bên dưới là cái váy bó tiếp giáp mang đến đầu gối.

Lộ Nghiên thanh nhã mỉm mang Trần Mặc Đông đã đứng trong cầu thang máy, một nụ khuôn phép nghi thức, bởi vì nụ của cô vốn là một bản lĩnh bao gồm, cùng với tiếng “Xin chào” Cách cấp tốc vào cầu thang máy, nhấn nút số tầng, rồi cô đứng ẩn dưới Trần Mặc Đông, vốn dĩ cô yêu cầu đi cầu thang máy của bộ phận nhân viên, mà lại khách ở tầng mười lăm phàn nàn liên tục, thời gian cần kíp, làm chủ lại sẽ lên kế hoạch năm, vì thế hồ hết loại quá trình lặt vặt này giao hết mang lại Lộ Nghiên hiện nay sẽ nên có tác dụng đêm, tuy chức danh cũng như sự việc không cân xứng tuy nhiên Lộ Nghiên chỉ chắc là kiên nhẫn đi dứt.

Trần Mặc Đông đứng thẳng trong thang máy, khi tới tầng mười bốn, anh chầm chậm rãi ra khỏi thang máy, đi về buồng mình. Lộ Nghiên quan sát thành viên gia đình khách Bước rời khỏi thang máy, thở phào nhẹ nhõm, dù chỉ cần thời gian đi lên một tầng cô Có thể thả lỏng chút, cô dựa người nhà vào vách cầu thang máy, hôm nay thật sự siêu mệt, thật sự chỉ muốn quẳng hai đôi giày cao gót trên chân rời khỏi cầu thang máy. Cô mới công tác ở giai đoạn này hai tháng, Như vậy phải cảnh giác lưu ý ở hồ hết nơi với thành viên gia đình, ca ban đêm nay nguyên nhân là cô thế gia đình bạn khác làm cho, con người nhờ cô làm cho hộ, cô không nỡ khước từ, chỉ biết bắt tổ ấm gật đầu đồng ý. Cô thầm cầu nguyện có vẻ thuận lợi “giải quyết” vị khách kia. Khi thang máy hiện ra số lượng 15, Lộ Nghiên đứng thẳng gia đình, nở một nụ , sau ấy chuẩn bị lắng nghe phần lớn lời phàn nàn của chúng ta.

rốt cuộc Lộ Nghiên xong xuôi các bước, đổi quần áo bước ra bên cạnh khách sạn Hyatt, ngẩng đầu bắt đầu cổ, lúc quay đầu ánh nhìn dừng lại ở một hình bóng quen thuộc, cô nhớ lại chính là các bạn nam nhi buổi tối qua, tại vì cô ghi dấu ấn cẩn thận vì nhìn thấy bóng hình này khiến cô chỉ một xúc cảm kiên cường khôn cùng quen thuộc. Cô thải hồi quy nghĩ, chạy Cấp Tốc về căn nhà giờ đây mới là điều cần thiết, bốn buổi chiều nay còn nên tiếp tục làm việc nữa.

Cô đi bộ trên mặt đường, chân sở hữu giày vải, trong lòng thầm nghĩ “Không nên đi giày cao gót thật là hạnh phúc”, đi lên cầu vượt, người thân trên mặt đường ngay hiện tại chưa các, gió buổi sáng sớm mát lành khiến cô không khỏi nhớ tới ban đêm chia ly mang Thẩm Nham.

buổi đêm nhận được tin nhắn chia ly, Lộ Nghiên im lặng, mà lại sau đấy cô lại điên cuồng đi hỏi thăm tin tức của Thẩm Nham, mà thậm chí cô vẫn quên mất chính bản thân mình khi ấy chỉ chấp nhận mang đau lòng và khóc lóc thôi.

Sau này cô chọn được rồi, tuy thế thực tế lại thiết yếu biến đổi được gì, hết thảy bất lực. Lộ Nghiên không hề một cô gái yêu cầu xác định vào người trong gia đình khác để sinh tồn, tuy vậy cô lại cảm giác nhân loại của bản thân mình đã lún sụt một góc, bắt buộc cứu vớt lại, quan yếu đối diện, càng không gồm triển vọng.

Sau khi gặp mặt Thẩm Nham, Lộ Nghiên đờ đẫn đi về hộ gia đình người nhà vừa thuê. Nơi ở trước kia là “nhà” vị cô và Thẩm Nham cùng mọi người trong nhà mở cửa khi cô sắp tới có lợi nghiệp. Buổi sáng sớm nhận ra tin chia ly, phản ứng ban đầu của Lộ Nghiên là sắm cho chính bản thân mình một căn nhà, cô dành cả buổi sáng sớm để sắm một căn hộ nhỏ dại nhưng lại đều.

>> tìm hiểu thêm phân mục Truyện ngôn tình sủng

Sau khi công bố quyết định lấy ngôi nhà nhỏ tuổi đấy, Lộ Nghiên quay trở lại căn “nhà” kia thu dọn đồ đạc của mình, đông đảo đồ cùng về cô chưa các, đây vốn là căn nhà của Thẩm Nham, ở giai đoạn này chính yếu chỉ việc quần áo của cô ấy, hai loại va li – một mập một nhỏ tuổi, Lộ Nghiên chưa mong muốn Call xe, cô kéo hành lý chạy bộ tứ mươi phút đến ngôi nhà mới của mình.

buổi tối đến căn nhà bé dại bắt đầu, Lộ Nghiên bỏ từng bộ đồ trong va li ra, cô cảm thấy kiệt sức, trước mắt đều là hồi ức về hai người nhà, khung hình cô không chống đỡ được, từ đầu đến chân vấp ngã xuống sô pha.

Lộ Nghiên nhắm mắt lại, mọi cảnh tượng hiển thị còn nếu không ngọt ngào thì cũng chính là cảnh hai bạn “tranh cãi”, nhỏ mắt cô thấm đẫm đau thương.

Năm nhất ĐH, Lộ Nghiên tham gia hội sinh viên, Thẩm Nham còn đang là sinh viên năm thứ tứ, là hội trưởng hội học sinh. Khoa của Lộ Nghiên là phong cách thiết kế học, theo vẻ ngoài đề xuất học năm năm, Thẩm Nham lại chỉ phải học Quản lí trong tư năm, theo lý mà nói Thẩm Nham vẫn học năm cuối hẳn là phải nhường chức vụ cho người khác, cơ mà do Thẩm Nham sẽ bắt đầu đổi mới hội học sinh vẫn chưa được ngừng bắt buộc cậu đó sẽ kéo dài đảm đang chức vụ ấy, Trong khi đó là ý trời gắng. Lộ Nghiên chẳng hề là thành viên các chuyện, các bước của hội sinh cục vốn cô không ao ước, chỉ bởi vì mọi người cùng phòng muốn biểu đạt tinh thần “đoàn kết nhất trí, cộng bước đầu tương lai tươi sáng” sẽ viết đơn đăng ký kết giúp cô, đơn được thông qua, lần ban đầu tin nhắn báo hội nghị của hội học sinh mang đến điện thoại của Lộ Nghiên, cô quan yếu chưa đi.

vì vậy hai thành viên chấp nhận ý trời này, trong một chiều hoàng hôn đầu thu lần bước đầu tiên bọn họ đã nhận thức thấy nhau.

Hôm ấy Lộ Nghiên từ bồn tắm trở về, thấy tin nhắn báo hội nghị bên trên điện thoại và mấy cuộc Hotline lỡ của bàn sinh hoạt cùng buồng kí túc, cô sấy khô tóc rồi ngay lập tức chạy Nhanh mang đến hội nghị của hội học sinh, tới phòng họp mà lại chưa dám xông vào, trù trừ chú ý vào bên phía trong, số thành viên chưa cụm, cơ mà hội nghị đã bước đầu, Lộ Nghiên đứng ở cửa ngõ do dự nên làm cụ nào, đúng lúc ấy chỉ một gia đình hình như mập tuổi hơn bắt gặp Lộ Nghiên kế bên cửa.

“Tiểu Nham.”

Tiếng Hotline của người kia được đáp lại bằng hai tiếng trả lời. (Chữ “Nham” cũng như chữ “Nghiên” phần lớn được phát âm là “yán” bắt buộc các bạn Nghiên bắt đầu hiểu lầm người ta gọi người thân đấy.) Thẩm Nham đã khai mạc dừng lại, thấp giọng khuyên bảo “Hử?”, sau đấy quay đầu chú ý mọi người vừa đựng tiếng giống tổ ấm, thật ra Lộ Nghiên chỉ ra rằng mọi người kia hotline cô nên gợi ý, rồi xây dựng bước vào khiến người thân ở ấy hồ hết khúc khích, Lộ Nghiên lưỡng lự rằng người thân kia chẳng qua muốn cảnh báo Thẩm Nham đang nói dừng lại một ít để cô bao gồm cách đặt chân tới. Thật sự là khôn xiết mất mặt, lúc đó Lộ Nghiên chỉ mong sao có được cái hố chui xuống cơ mà thôi.

“Bạn mang đến dự họp à, đội ngũ tất cả chúng ta lại được trẻ hóa rồi.” đã là gia đình lúc nãy, về sau Lộ Nghiên mới biết nhà bạn này chính là chủ toạ hội học sinh, là nghiên cứu vớt sinh năm nhất, lần đó chỉ mong sao mang lại góp vui, trích dẫn nguyên lời của anh ta là “Đến xem tất cả mỹ nhân không”. Nam sinh ở ĐH hầu như Bởi vậy, điều này trước kia Lỗ Mạn đã có lần nói mang cô rồi.

Mãi đến lúc mặt giảm ấm, Lộ Nghiên mới dám ngẩng đầu lên, ngay hiện tại trưởng ban đối ngoại sẽ phát biểu, Lộ Nghiên vốn định liếc mắt xem dung mạo của người sẽ tất cả tiếng nói dịu dàng kia như thế nào, không ngờ cô vừa ngẩng đầu lên đang nhận thấy ánh mắt của Thẩm Nham, Lộ Nghiên lại cúi đầu xấu hổ, bên cạnh xúc cảm xấu hổ cũng như sượng mặt, cô không cảm thấy gì nữa, sau này Lộ Nghiên vô cùng mong mỏi nhớ lại biểu hiện của Thẩm Nham khi đó dẫu vậy không nhớ được gì.

Thường là cụm thày cô hoặc đồng đội thân yêu mới Call Thẩm Nham là Tiểu Nham, bạn bè có lợi thì điện thoại tư vấn cậu là Nham Tử; bạn bè của Lộ Nghiên cũng Hotline cô là Tiểu Nghiên, Vậy nên thường nghe thấy tiếng hotline “Tiểu Nham” là thể nào cũng đều có hai tiếng lý giải. Gia đình bạn bắt đầu đem điều đó ra trêu chọc, sau này quen rồi thì một việc các chuyển giao mang lại hai người trong gia đình làm cho, đỡ Call bất tiện, do đó hai gia đình dần dần thân thiện, đấu võ mồm, tán chuyện, ăn cơm, làm việc luôn bên nhau. Thẩm Nham khi ấy sống rất nhỏ nhắn vị chưa ao ước gia đình bạn biết gia cảnh căn nhà anh, bởi vậy tiêu tiền, công tác phần đa chưa khoa trương; mà tính biện pháp Lộ Nghiên lại bình tĩnh khôn khéo, nhưng mà luôn liều lĩnh một cách ngu ngốc cute.

“Em có tác dụng bạn nữ anh nhé?” Khi Lộ Nghiên học năm tía, Thẩm Nham phân bua với cô, chưa ầm ĩ, không lãng mạn. Sau khi Lộ Nghiên cộng Thẩm Nham nghịch bóng rổ, khoảng không gian là sân bóng, lúc ấy là hơn sáu giờ, bởi mỗi khi cho giờ này đài phát thanh của trường hồ hết mở các bài bác hát Trung, Nhật, Hàn, Âu Mĩ, thi thoảng bao gồm xen lẫn cụm ca khúc Italia, hoặc nhiều loại vũ khúc Tây Ban Nha, Lộ Nghiên sẽ luôn cảm giác đài phát thành trường cũng như một món thập cẩm.

“Hử?” Lộ Nghiên cảm thấy bỡ ngỡ, nhưng lại Thẩm Nham lại nghĩ cô chưa nghe thấy yêu cầu lặp lại một lần nữa, Lộ Nghiên nhanh chóng nhào đến lòng Thẩm Nham, vòng tay bao bọc lấy thắt lưng, sau ấy ngẩng đầu chú ý Thẩm Nham, trên mặt là nụ cực kỳ rực rỡ: “Anh không được hối hận đó.”

Thẩm Nham bị biện pháp hành động của cô ý dọa khiếp vía, tuy thế nghe thấy lời của cô chổ chính giữa tình tự dưng tươi sáng hẳn: “Thật lừng khừng xấu hổ!”, Thẩm Nham nói, sau ấy nhẹ nhàng in ẩn vết lên môi cô, khuôn mặt Lộ Nghiên chợt đỏ lên cũng như quả cà chua, nói lắp bắp: “Anh new chần chừ xấu hổ ý.”

Từ đấy hai người luôn ngọt ngào cùng nhau, Lộ Nghiên biết bối cảnh người trong gia đình ngôi nhà Thẩm Nham là khi cô học năm cuối đề xuất đi chọn quá trình thực tập. Lộ Nghiên vốn là đàn bà Bắc Kinh cội, tuy thế vì chưng Thẩm Nham cô sẽ ở lại city S, chuyện mua quá trình của cô chưa thuận lợi, cô học kiến trúc, cơ mà các công ty phong cách thiết kế phệ nhỏ bước này hầu hết khéo léo khước từ cô, ban đầu cô còn có niềm tin đi tìm câu hỏi, nhưng lại hi vọng sẽ xa vời muốn manh như cũ, sau này cô cân nhắc đang am hiểu nguyên do vày sao. Khi Lộ Nghiên biết da cảnh của Thẩm Nham chính là lúc bà bầu anh đến tậu cô, bình thường là ý muốn cô trở về Bắc Kinh, Thẩm Nham cũng như cô không ăn nhập, khi ấy người cô bé ấy cực kỳ khách sáo, Lộ Nghiên nghe chuyện, nhưng lại đang không để tâm, cô vốn chẳng phải tiểu nha đầu chịu đựng để người trong gia đình khác chỉ định. Chị em của Thẩm Nham là một ngôi nhà kiểu dáng phong cách xây dựng nổi tiếng của tỉnh buộc phải chuyện cô không tìm được việc cũng chẳng tất cả gì là lạ, bởi vậy cô tậu các việc vặt khác, cuộc đời không thoải mái vị quá trình khôn xiết mệt, nhưng mà cô không từ bỏ nhưng mà kéo dài tậu việc. Tuy gần một năm dành hết thời gian nhưng lại cô phủ nhận sự giúp đỡ của Thẩm Nham, mỗi lần Thẩm Nham đau lòng nói “Đã khiến bà vợ ngốc của anh mệt quá rồi”, Lộ nghiên chưa nói gì, chỉ làm cho nũng trong lòng anh đòi đi ăn, bởi thế quãng thời gian đấy Thẩm Nham luôn dẫn cô đi ăn uống.

nhưng lại một tháng Trước khi bọn họ chia tay, trù trừ Thẩm Nham có tác dụng sao hiểu rằng chuyện này, anh nói: “Đừng chọn nữa, anh nuôi em, chẳng phải em chưa thích lừa gạt anh sao?”

“Nói thì nói vắt, em nhất định phải là một nhà bạn thiếu phụ đơn lập về kinh tế.” Cô nói xong xuôi, nhăn bên làm cho trò có anh, “Anh đừng lo, em không vấn đề gì, dần dần vẫn ổn, tự em đang khiến bà bầu anh bắt buộc nhìn thấy thành ý của em, đúng không?” có lúc Thẩm Nham thực bội phục tính khí lạc quan của nha đầu này.

Nghĩ lại sự dành hết thời gian gian khổ cũng như ngọt ngào của quãng thời gian đó, nếu cho Lộ Nghiên cơ hội được lựa chọn lại một lần nữa, cô sẽ sẽ lựa chọn Thẩm Nham – thành viên gia đình đã từng chuyển cô đi tới thiên đàng.

Ngày ấy, từ lân cận Thẩm Nham cô bước đi ra đi cũng chưa quay đầu ngoảnh lại, có thể hôm nay cô Bước trên cây cầu vượt này, nhưng mà sau đó cô lại chưa khống chế nổi nhưng mà nhảy khóc, cô chầm chậm chạp ngồi xuống mặt đất, hai tay bao bọc lấy đầu gối cuộn thành viên gia đình lại, Vậy nên Dường như có vẻ ấm cúng hơn một ít. Lộ Nghiên không ao ước cầu xin Thẩm Nham đừng chia ly với cô, tuy cô biết anh muốn tốt đến cô, nhưng lại anh dễ dàng nói chia tay vì thế thật sự khiến cô thấy bế tắc.

Lộ Nghiên mải suy nghĩ đã nhận thức thấy thành viên gia đình về mang đến nơi ở của bản thân mình, “Thật dễ chịu!” Cô nhào vào giường, sau tiếng cảm thán đã nhìn thấy hơi thở cô dần trở thành đều đều.

>> bài viết liên quan thể loại Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *