Review truyện Anh Luôn Ở Bên Em

Giấc mơ là những ký ức kiếp trước của anh, ký ức anh không muốn quên đi. Trong mơ có cô mà anh đã khắc sâu trong tâm trí, vào tận xương tủy.

Giới thiệu truyện Anh luôn ở bên em

Tác giả: Cố Tây Tước
Thể loại: ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Anh luôn ở bên em

Ga tàu hỏa vào dịp lễ tết khiến người ta cảm nhận được vấn đề dân số ở Trung Quốc rõ ràng nhất. Nhất là ở thành phố du lịch nối tiếng như thành phố Thanh Hải này, dịp lễ luôn luôn có một số lượng lớn người qua lại như con thoi.

Trình Viên Viên mồ hôi nhễ nhại kéo va li, dây túi da nhỏ quàng qua cổ, cô rẽ một đường đi qua biển người chen chúc ở nhà ga đến mức gió cũng chẳng lọt qua được, như Moses rẽ biển đông,* trải qua trăm ngàn cay đắng, cuối cùng, lúc hít vào được không khí trong lành thì trong chiếc túi da nhỏ liền vang lên tiếng chuông điện thoại.

Vừa thấy là Trình Thắng Hoa, Trình Viên Viên liền nhanh chóng nghe máy, không khỏi nói to hơn giữa những tiếng ồn ã từ dòng người: “A lô? A lô? Chú à?”

“Viên Viên, cháu tới rồi hả?”

“Vâng, cháu vừa tới.”

“Ừ, chú đỗ xe ở cổng KFC quảng trường phía đông. Cháu đang ở đâu để chú qua đón?”

“Không cần đâu chú ạ. Chú không cần qua, chỗ cháu đông lắm, để cháu qua tìm chú đi.”

Tiếp đó Trình Thắng Hoa có nói thêm một câu gì đó, nhưng do tiếng ồn đề xi ben lớn chung quanh quá nhiều nên Trình Viên Viên không nghe rõ được. Dù gì thì qua con đường trước mặt chính là KFC rồi, vậy là cô vội vàng nói một câu “cháu đến ngay đây” sau đó cúp máy. Cất điện thoại, Viên Viên liền hướng thẳng tới KFC.

Lúc này, một chiếc xe việt dã màu trắng chầm chậm dừng lại ngay trước bên phải cô do tắc đường. Trình Viên Viên vừa hay nghiêng đầu nhìn qua, thấy trong xe có một đóa hoa sen bằng đá to bằng lòng bàn tay đặt cạnh kính chắn gió, mà người trong xe, cô chỉ nhìn thấy một bên mặt:người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, cầm điện thoại gọi điện, ngón tay trắng trẻo và thon dài, đẹp đẽ như ngọc. Đây quả là bàn tay đẹp nhất mà cô từng thấy trong đời! Ánh mắt Viên Viên dừng ở bàn tay đó rất lâu, tới tận khi chiếc xe đi qua tầm mắt cô.

“Làn gió mát vờn cành trúc, chia ly hắt bóng trăng, hồng trần si dại, khổ tương tư…” Không biết là bài hát cửa hàng nào bật. Tiếng hát nhẹ nhàng, khe khẽ, quả là đối lập hoàn toàn với tình cảnh nhốn nháo hiện tai. Viên Viên không nhịn được mà bật cười khúc khích, kéo va li tiếp tục đi.

Mà vào khoảnh khắc đó, người đàn ông trong chiếc xe trắng cũng nhìn thấy bóng lưng cô qua chiếc kính chiếu hậu. Anh hơi ngẩn ra, lông mày khẽ nhíu lại, như mây tụ đỉnh núi.

“Bíp bíp!!” Xe đằng trước đã chạy xa một đoạn rồi anh mới nhấn ga đi trước tiếng còi giục của xe phía sau.

Viên Viên đứng trước giao lộ, cô đã thấy KFC ở đối diện, đang định sải bước chuẩn bị qua đường thì trong đám người đứng cạnh bỗng có một cánh tay vươn sang nắm lấy cánh tay cô. Cô giật mình, quay đầu sang nhìn lại càng giật mình hơn, người trước mặt chính là người cô không muốn gặp nhất:con trai duy nhất của chú Thắng Hoa: Trình Bạch.

>> Coi thêm truyện ngôn tình quân nhân

Trình Bạch lớn hơn cô hai tuổi, ngũ quan rõ ràng, cao ráo tuấn tú. Viên Viên vẫn nhớ lúc mình mới đến thành phố này học, ở nhờ nhà anh, từng miêu tả anh trong bài văn: Anh Tiểu Bạch giống như một bức tranh phong cảnh bằng màu nước, khi anh đứng trong đám người, không khác gì báu vật lẫn giữa dãy hàng hóa vỉa hè.

Chỉ có thể nói năm đó tuổi còn nhỏ, chưa gặp nhiều chuyện nên cô mới có thể bị vẻ ngoài đánh lừa.

“Học bốn năm đại học xong không thèm nhìn đèn giao thông nữa hả?” Giọng Trình Bạch không lớn, nhưng ngưng đọng lại, như thuật truyền âm của các cao thủ trong tiểu thuyết võ hiệp vậy, đánh thẳng vào màng nhĩ cô.

Khi anh nói hết câu, cột đèn đỏ trên đường đối diện mới chuyển sang xanh. Lúc này, Trình Bạch buông tay, chuyển sang kéo va li cho cô. Khi anh định cầm luôn chiếc túi da nhỏ đeo trên cổ cô thì cô mới hoàn hồn, lùi lại một bước theo phản xạ, đồng thời buột miệng nói: “Không cần đâu.” Thấy tay Trình Bạch giơ giữa không trung, Viên Viên xấu hổ vội vàng cầm lấy túi da trong tay.

Trình Bạch nhìn cô, không nói năng gì, mà giây phút đó, Viên Viên lại cảm giác được rằng “sát khí” giữa đôi lông mày anh càng nhiều, may mà anh nhanh chóng đi qua đường. Cô cúi đầu nhìn gót chân anh sau đó cũng đi theo, lòng không ngừng lẩm nhẩm: Lần này lại phải ở nhà anh ta một thời gian, mình chẳng muốn chút nào!! Còn nữa, rõ ràng trước đó mẹ có nói trong điện thoại là anh ta đã đi thực tập ở bệnh viện gần đại học H rồi mà, bệnh viện đó chẳng phải ngày nào cũng kín đặc người sao? Sao còn có thời gian rảnh mà chạy qua đây đón một đứa vô danh tiểu tốt như mình…
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Post a comment