0 Comments

đô thị ồn ã, giữa phố phường tĩnh lặng, đời sống của cô ý đơn giản và bình dị. Hang hùm miệng sói, qua mấy bận chết sống, cuộc sống của anh bi quan nhưng mà hoàn mỹ.

Trình làng truyện Thù đồ

Tác giả: Diệp Tử
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Thù Đồ

Đôi mắt ấy, nhỏ dại, lâu năm, hõm sâu. Khi đôi mắt đấy cười cợt, trông khôn xiết hiền từ. Anh ngồi xuống chuyện trò tếu với mấy thành viên thành viên đi cộng, mà lại không hiểu sao, không nguy hiểm lại cảm nhận anh khác hẳn với đầy đủ gia đình đã ngồi bên cạnh. Cụ thể chi tiết anh khác chúng ta ở điểm nào, cô quan trọng khuyên bảo được.

Tại ga xe lửa thành phố H.

sẽ như thường nhật, ở giai đoạn này lúc nào cũng đông kịt gia đình bạn, bọn họ chen lấn nhau, chuyện trò ồn ào.

Lưu Huệ đứng ở cửa ra bên Tây Nam, cô liên tục quan sát đồng hồ. Đáng ra đúng một giờ tàu vẫn bắt buộc tới ga, cơ mà mang đến hiện giờ còn chưa được thấy đoàn tàu đó đâu. Cô ốm ruột dậm dậm chân xuống đất, nhưng nhớ rằng, đây là chốn chỗ đông người, dù gì cũng cần phải giữ gìn hình ảnh thục phụ nữ của mình, Như vậy cô đành đứng thẳng gia đình bạn, dáng nghiêm chỉnh.

Lưu Huệ thấy một dáng người thân áo trắng vẫn bị dày đặc xô đẩy nơi đông người, thành viên đó vừa đi vừa xẻ dúi dụi, rồi đủng đỉnh tiến về bên cô vẫn đứng, Lưu Huệ kêu lên: “Tiểu An Tử, ở giai đoạn này, ở giai đoạn này.” Vừa hô Lưu Huệ vừa giơ hai tay lên vẫy vẫy, kể cả hình họa nhưng cô cần nhớ giữ gìn vừa nãy đã bị quăng bên trên tận chín tầng mây.

bình yên mặc một cỗ phục trang màu trắng ngà, vừa khéo thể hiện được tất cả các đường nét trên khung hình cô, hành lý cô với chưa nhiều, yêu cầu trông cô càng lạ lùng hơn khi đứng cùng đám hành khách mặt mũi lấm lem kia.

an toàn sẽ đã ngó trước ngó sau, Lưu Huệ thì toe toét tiến lên phía trước. Cô vỗ vào vai an toàn, miệng cười vô cùng tươi, để lộ ra hàm răng trắng đều: “Cậu còn vẫn quan sát gì thế?”

an ninh bất ngờ, cô xoa xoa ngực, nói như hết hơi: “Suýt nữa thì bị cậu dọa cho sợ chết.”

“Cậu chưa công tác gì xấu, thì sợ cái gì?” Lưu Huệ thủng thẳng nói. Cô chủ động đón lấy hành lý, rồi nhấc thử lên xem nặng nhẹ gắng nào, “Cái va li này trông chưa béo nhưng mà xách thì có lẽ nặng phết nhỉ?”

“Đương nhiên rồi, trong đấy là toàn bộ da tài của mình đó.” cẩn trọng căn vặn vặn cổ, hai tay dang ra, tổ ấm thả lỏng, cũng như vô tình cô để lộ vết sẹo ác cảm trên cổ tay trái.

Lưu Huệ nuốt địa điểm nước bọt bong bóng nghẹn ứ cổ họng, cô chỉ vào vết sẹo, thận trọng hỏi: “Còn đau nữa không? Cậu chẳng sao nữa chứ?”

không nguy hiểm lắc đầu, khóe miệng khẽ cười, “Hết đau những năm trước rồi.” Cô khẽ thở lâu năm, “Nếu như để tớ có tác dụng lại một lần nữa, thì quả thực tớ thiết yếu có tác dụng được.” Rồi cô tự cười cợt nhạo gia đình, “Sau khi được lôi trở lại từ tử vong, tớ đã mất dũng khí để bị tiêu diệt một lần nữa.”

Nghe an toàn nói câu đó một bí quyết hết sức nhẹ nhõm, khóe mắt Lưu Huệ bỗng dưng ươn ẩm. Cô ủ ấp chặt lấy vai bình yên, “Tiểu An Tử, bầy nam nhi chẳng bao gồm ai tốt đẹp cả, sau này tớ vẫn luôn ở mặt cậu.”

không nguy hiểm phì cười nói, “Thôi đi cậu, tớ chưa ao ước bị Diêu Tử An rút gân vứt da, để rồi bị tiêu diệt chưa toàn thây đâu.”

Diêu Tử An là chồng chưa cưới của Lưu Huệ, họ sẽ ưng thuận hôn nhân cách đây không lâu, và cũng dự định đang siêu thị đám cưới.

Lưu Huệ ngại ngùng mỉm cười hi hi, cô nâng tay cẩn trọng lên, rồi nịnh nọt: “Bố mẹ chào đời tớ, còn gia đình bạn hiểu tớ chính là Tiểu An Tử.”

thận trọng nhìn xéo Lưu Huệ, “Này, buổi tối nay tớ ở vị trí nào?”

Lưu Huệ gợi ý như trêu chọc: “Yên trung khu đi, không để cậu ngủ ở ngôi nhà nghỉ đâu mà lại lo.”

“Thế còn tạm được,” cẩn trọng cười thích chí, “Tớ chứ còn chưa chọn được công việc, nên chắc rằng yêu cầu tiết kiệm ăn xài một chút.”

Lưu Huệ kéo không nguy hiểm lên taxi, “Anh ơi, phiền anh đưa tới con đường Uyển Bình Nam.”

Vừa đặt chân tới cửa ngõ, Lưu Huệ đặt ngay khu vực hành lý xuống, rồi quăng tổ ấm lên sofa, “Mệt chết đi được.”

“Tớ ngồi tàu hỏa mấy tiếng đồng hồ chứ còn chưa kêu mệt, thì cậu kêu mệt loại gì?” an ninh trợn mắt về bên Lưu Huệ, rồi như đang cực kỳ quen cùng, cô mở tủ lạnh vớt ra hai lon cô ca Băng Trấn, cô tự mở một lon, còn lon kia cô khéo léo ném về phía Lưu Huệ.

Lưu Huệ vươn gia đình bạn, quăng đôi giầy gót cao sang một phía. Cô uống một ngụm cô ca to, uống dứt cô “ợ” một tiếng đầy sảng khoái, rồi new trườn dậy khỏi sofa. Cô đi một vòng bao phủ phòng, khó lắm new lật được đôi dép đi đường trong ngôi nhà đã nằm ngửa dưới kệ để ti vi.

>> bài viết liên quan phân mục top truyện Ngôn tình trọng sinh

cẩn trọng chú ý ngôi nhà khách lộn xộn, ở chỗ nào cũng thấy ăn mặc quần áo dơ, bên dưới ghế sofa còn có hai đôi tất màu phân minh, trên bàn uống nước toàn là lớp bụi, Trong khi buộc phải mang lại một tháng nó không được lau chùi rồi. Cô lắc đầu liên tục, “Diêu Tử An ngôi nhà cậu có tác dụng sao giống như Chịu được dòng cách sống này nhỉ?”

Lưu Huệ lườm mắt, hai tay phòng nạnh, hung tàn nói: “Anh ta dám chê các bạn á, tổ ấm quăng quật anh ta luôn.”

an ninh lè lưỡi, quan trọng giữ vững quan sát đống lộn xộn được nữa, cô đành tự chúng ta rứa Lưu Huệ đi dọn dẹp. Ai bảo họ là “bạn tốt” của nhau cơ chứ.

“Tiểu An Tử….” Tiếng Hotline của Lưu Huệ đột nhiên tắc lại ở khu vực trong cổ họng. Khi đó, an toàn đã tức giận cẩm cây dụng cụ lâu nhà, bốn nỗ lực cũng như mong muốn ném cây chổi về bên Lưu Huệ. “Cậu Hotline lại thử xem nào.”

do vì cô chúng ta An, bởi thế cái biệt danh “Tiểu An Tử” cũng được Lưu Huệ call suốt tư năm nay, nếu chỉ cần hai đứa cùng nhau thì ko có gì, tuy thế chỉ sợ giữa chốn trông gia đình, Lưu Huệ lại call ra cái tên đấy có tác dụng phần đông thành viên gia đình xung quanh thấy kỳ lạ, lúc đó cô biết cất mặt mũi vào đâu.

“Tớ không dám nữa, không dám nữa.” Lưu Huệ ôm siết lấy cổng đầu ra vẻ tội nghiệp, thực ra cô đang thấy yêu thích vì điều ấy. Tiểu An Tử, một cái thương hiệu vô cùng “thái giám”, Lưu Huệ gọi thầm mấy lần cái tên đấy.

cố nhiên an toàn trù trừ trong bụng Lưu Huệ đang nghĩ gì, cơ mà nụ mỉm cười đầy gian trá của Lưu Huệ, không nguy hiểm cũng đoán ra được phần nào. Ko phải khách khí, cô nỗ lực cây chổi lau đánh một loại thật mạnh khỏe vào cánh tay Lưu Huệ, lần này, dáng khổ cực của Lưu Huệ đảm bảo không hề là sẽ đóng kịch.

Thu dọn hoàn thành, không nguy hiểm thở phào nhẹ nhõm, cô nắn nắn dòng cổ sẽ rất mỏi của mình. Sau ấy, cô chuyển hành lý vào ở trong nhà ngủ, ngay hiện tại cô mới được thong dong một chút.

buồng nghỉ này tuy không thể có tên thường gọi là sạch sẽ gọn gàng, tuy nhiên so mang phòng khách thì khẳng định nó càng đảm bảo hơn rất nhiều. Đã không được khỏe cả một ngày, buộc phải dù hiện giờ cô vô cùng mong mỏi thu dọn lại hộ gia đình mà lại đã hết đủ sức để làm gì nữa. Thấy Lưu Huệ đi vào phòng, cẩn trọng căng mắt nhìn đầy hận ý, cảm hứng như người trong gia đình được chuyển cho đây để có tác dụng giúp vấn đề theo giờ gắng.

Lưu Huệ bao bọc lấy an ninh lắc lắc, “Tiểu … không nguy hiểm, cậu thật là đồ sộ, tớ yêu cậu quá đi mất.”

“Qua bên kia đi.” thận trọng uể oải nói.

“Tối nay tớ sẽ đãi cậu một bữa thật ngon, gọi là dở cơm chào đón cậu mang lại đây, cũng chính là để báo đáp cậu sẽ dọn dẹp căn nhà giúp tớ.” Lưu Huệ lắc lắc tay an ninh làm nũng, “Được không vậy?”.

bình yên khom lưng xuống cũng như để chọn vật gì bên dưới đất, Lưu Huệ không hiểu hỏi: “Cậu làm đồ vật gi thế?”

an toàn bần bật đáp, “Tớ đang tậu đám chân lông da chơi dốt của tớ, Ngoài ra chúng vừa rơi ở chỗ nào đây thì phải.”

Tại cửa hàng ăn xài Diệp (Lá chuối) bên trên mặt đường Hoắc Hải.

Lưu Huệ vỗ vỗ ngực nói: “Muốn nên ăn gì thì cứ gọi nhé, hiên giờ tớ nhà chi.”

thận trọng lật lật cuốn thực đơn, rồi tỏ ra hết sức nghiêm túc, cô nói có Lưu Huệ: “Cho tớ xem cái túi của cậu.”

Lưu Huệ không hiểu, dẫu vậy đang đưa túi của mình mang đến an ninh. Bình yên đón lấy mẫu túi xách bé dại, rồi lôi ngay ví tiền của Lưu Huệ ra, sẵn sàng chuẩn bị mở xem. Lưu Huệ ngay hiện tại new hấp tấp, vội cướp lấy dòng ví về, “Này, cậu định làm cho gì thế?”

cẩn trọng cười cợt khôn xiết điêu toa, “Tớ sợ cậu chưa sở hữu đủ tiền, rồi cho đến khi tớ lại nên móc ví thanh toán.”

Lưu Huệ chưa tin, căng mắt sở hữu bình yên, “Tiền lương tháng này của tớ rất nhiều ở trong này hết ấy, cậu không hề lo chuyện ấy.”

“Vậy thì có lợi rồi,” thận trọng nhún nhún vai, “Cho món cua xào cà ri, thịt cổ lợn quay, xôi chơi ngu, bánh pía…”

“Cậu có ăn uống hết được không?” Lưu Huệ nghiêng quyển ăn uống phang nhẹ vào đầu thận trọng.

bình an bĩu môi, chậm chạp vuốt khu vực tóc vừa bị Lưu Huệ làm cho rối tung, “Kệ thành viên gia đình, nạp năng lượng không hết thì đóng hộp có về làm bữa đêm.”

Lưu Huệ miễn chống điện thoại tư vấn dịch vụ bàn mang đến, đọc hầu như món nhưng mà cẩn trọng vừa gọi, miệng lẩm bẩm: “Để xem bụng cậu tất cả vỡ ra không.”

không nguy hiểm chẳng thèm chăm chú, cô nhấp một ngụm chè, rồi đưa góc nhìn bên nọ bên kia, “Ồ, không gian bước này cũng được đấy chứ.”

Lưu Huệ cúi đầu, lo lắng tính toán tiền ăn tối, thấy nỗ lực, an toàn thầm cười.

thực phẩm được có lên rất nhanh, ngay hiện tại Lưu Huệ vẫn quên bẵng việc lát nữa cần phải thanh toán. Cô đon đả Call không nguy hiểm, “Ẳn đi thôi.”

Bảy giờ buổi tối, đúng là thời điểm mình đi ăn uống cơm.

Khi chúng ta vừa mang đến, bước này đang còn phần đông bàn trống, tuy nhiên chỉ một lúc sau, ngoại trừ cửa ngõ khách đã đi đến xếp hàng nhiều năm.

“May nhưng chúng tổ ấm mang đến sớm.” Lưu Huệ tay đang ráng đũa, mắt mỉm cười tít.

an toàn thấy buồn cười, đôi khi lại thấy thật thích thú Lưu Huệ, cô đó là gia đình bạn sống khôn cùng vô tư, hôm nay vui thì hãy cứ vui hết người đang, Lưu Huệ chưa từng yêu cầu lo nghĩ đời sống sau này của bản thân mình đang như thế nào. Cần chăng sống đơn giản new khiến người ta được vui vẻ hơn?

Chuông điện thoại vang lên.

thận trọng luống cuống lôi điện thoại ra, “A lô,” chuyển điện thoại lên nghe cô mới bắt gặp ra tiếng chuông đang đang kêu.

Cô sửng sốt quay đầu về phía sau, ngày nay chuông điện thoại ngàn mẫu cũng như nhau, vì thế cô bắt đầu chắt lọc một số loại nhạc chuông tương đối biến động này – đoạn nhạc dạo đầu kinh điển về công viên Lincoln trong phim “Vượt ngục”. Sự thực vẫn chứng minh, tỉ lệ thực hiện trùng đoạn nhạc này là rất thấp, cơ mà bất ngờ hiên giờ cô lại thấy được tiếng chuông điện thoại giống của bản thân mình ở đây.

an toàn quay đầu lại, điều nhưng cô thấy được bước đầu tiên chính là đám người ăn diện cực kỳ kỳ quái.

trên mẫu quần jean đã biết thành giặt đến Bạc đãi phếch, chần chừ là cố ý hay vô tình nhưng mà có vài lỗ thủng trên đấy, có một phần còn có những miếng vá siêu bắt mắt. Cả nam cũng như phái nữ, bọn họ phần nhiều bấm lỗ tai, còn đeo bên trên đó số đông đồ trang sức trông hết sức khuếch trương, đầu bọn họ buộc khăn hoặc nhuộm tóc tiến thưởng hoe, mà thậm chí có người còn nhuộm cả màu trắng.

các bạn Đấng mày râu nghe điện thoại ngồi quay lưng về phía cẩn trọng. Cô không quan sát rõ mặt anh, từ ánh mắt này cô chỉ chắc là thấy anh duy nhất khung người cường tráng và một dòng cằm cương cứng nghị. Anh mặc áo phông thun black, một tay cầm điện thoại, một tay cho vào trong túi quần, cả bàn ăn ấy chỉ có anh xem ra còn tầm thường như chúng ta.

dòng cầm tay Sharp 920, giống đời chiếc điện thoại trong tay bình an. Chỉ cần có điều anh dùng điện thoại black color bắt mắt, còn điện thoại của cẩn trọng có màu trắng tiến bộ.

Nghe xong xuôi điện thoại, Ngoài ra cảm cảm nhận gồm ánh nhìn sẽ nhìn thành viên gia đình từ ẩn dưới, anh từ từ quay người nhà lại, bất cứ lúc nào bắt gặp đôi mắt tinh Nhanh cũng như mắt thỏ của không nguy hiểm.

>> tìm hiểu thêm phân mục truyện hay Ngôn tình sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *