Nhận xét truyện đam mỹ ngược ‘1976’

Truyện 1976 kể về hero Lâm Vũ Thanh vốn là một nhà văn.Câu chuyện về cuộc đời & tình yêu của y.

ra mắt truyện 1976

Tác giả: A Xá
Thể loại: đam mỹ ngược

Trích đoạn truyện đam mỹ 1976

nếu như hoàn toàn có thể, tôi muốn viết xuống các ký ức về TQ những năm 1966 đến 1976, vì Ngôn Tiếu, vì chính mình, vì thời buổi đã đi qua, vì thế giới của tương lai.

thời hạn như con sông không kết thúc chảy, những mảnh thời hạn vỡ vụn, tựa như một cuốn lịch rối rít, chưa kịp an ổn mở ra thì đã biết thành người ta vô tình xé xuống. Mặc dù rằng tôi không thể nhìn thấy giấc mộng của thế kỷ hai mươi mốt, nhưng tôi có thể đoán được, đấy là một khoảng thời buổi rời rạc, mắc, rất hiếm đồ vật hoàn toàn có thể xuyên qua khe hở thời hạn để đc tồn ghi lại – mà đa phần các thứ đó, đều đã hết sống sót.

Mỗi một thời đại đều có nhân chứng đánh dấu, có người tiêu dùng tranh vẽ, có người dùng thơ ca, có người lại dùng cách bảo tồn đồ vật của thời đại. Tôi hy vọng trước khi chết, rất có thể để lại một quyển sách, quyển sách này là nhân chứng cho chuyện của của mình và Lý Ngôn Tiếu, chuyện cũ của Cửa Hàng chúng tôi được xem là nhân chứng cho thời đại bấy giờ.

Đó là một thời buổi điên loạn, dù cho mỗi người đều mặc ăn mặc quần áo màu xanh, black color, hoặc màu lục, nhưng “màu đỏ” mới là Màu sắc xứng đôi với nó. Thời đại ấy giống hệt như một con dấu, khắc thật sâu vào lòng tôi, không cách nào thoát khỏi, khó rất có thể xóa đi. Xem thêm full list Truyện sắc

Tôi thường hay mơ thấy thế này: Tôi đứng trước Cố Cung, có một nhóm hồng vệ binh đang điên loạn giơ cao bức hình quản trị, hô to khẩu hiệu chạy về phía tôi. Tôi đau khổ van xin, khẩn cầu bọn họ có thể nghe tôi nói mấy câu, lý giải rõ đạo lý với bọn họ, nhưng trong góc nhìn bọn họ chỉ có 1 loại tín phục cố chấp, cơ bản không thèm nghe tôi. Người, rõ ràng là rất có thể phân rõ thiện ác nhưng, vì cái gì, trong thời buổi điên loạn thế này, nó đã cướp đi lương tri của hàng tỷ người.

Đó cũng chính là TQ các năm 1966 đến 1976, hệt như một hồi ác mộng không chân thật. Đối với cách gọi “Cách mạng văn hóa truyền thống giai cấp vô sản”, tôi lại càng thích gọi nó là “Mười năm náo động” hơn.

Mười năm này, nói theo một cách khác rất dài, cũng nói theo một cách khác rất ngắn. Nó không thể có Nguyên Nhân khởi xướng, lại sụp đổ trong thoáng chốc. Nó cướp đi quá nhiều sinh mệnh của người dân không có tội, tiêu diệt quá nhiều tài sản giá trị. Thời điểm lịch sử hào hùng không thừa nhận nó, rất đông người TQ đã cụ thể cái loại đen tối này – niên đại cực đoan vớ vẩn, lịch sử dân tộc cực đoan vớ vẩn.

Tôi tên là Lâm Vũ Thanh, sinh ngày một tháng 10 năm 1960, tại Liên Vân Cảng, Giang Tô, không có Các bạn.

so với các người cùng vai vế trong nhà, tôi là người duy nhất dùng dương lịch làm ngày sinh nhật. Bởi vì đây là khoảng thời hạn đặc điểm. Trong trí nhớ nhanh nhất có thể của tôi, vừa đến sinh nhật tôi, cả phụ vương and mẹ đều đc nghỉ một ngày ở nhà với tôi. Bên trên quảng trường, mọi người tổ chức liên hoan trang trọng, buổi tối còn chiếu điện Ảnh free.

khi còn nhỏ dại tôi vẫn cho rằng chính là mỗi người đang chúc mừng sinh nhật tôi. Cũng vì vậy, tôi Dường như có chút tư bạn dạng, tự cho chính bản thân mình cao hơn một bậc so với các đứa trẻ khác. Bà nội cho tôi biết, sinh nhật của tớ trùng với ngày quốc khánh, điều đó cho thấy thêm cuộc đời tôi nhất định sẽ gắt gao ràng buộc với tổ quốc.

Tôi tổng cộng có ba cái tên. Khi vừa mới chào đời, sau khi thông qua một cuộc bàn luận sôi sục của người trong nhà, ông nội đã đặt cho tôi cái thương hiệu đầu tiên, Lâm Khánh Hoa. Đến năm 1966, khi ấy tôi sáu tuổi, cách mạng cũng nổ ra. Thân phụ tôi vì che giấu cho thằng oắt con thuộc giai cấp tư sản nên ông đã sửa cho tôi một chiếc tên rất chi là đại chúng, Lâm Mộ Đông. Đọc Truyện đam mỹ h tại đây

cái tên này vừa nghe đã biết đc tầng ý nâng cao của nó: Lâm gia ngưỡng mộ quản trị. Tôi còn nhớ lúc ở đại viện, có Niệm Đông, Hiến Đông, càng lúc càng nhiều cái brand name Đông, rất nhiều, còn có 1 đứa nhỏ tuổi sinh vào năm 1966, mỗi ngày chảy nước mũi ròng ròng chạy khắp nơi, phụ vương nó gọi nó là Trương Văn Cách. (Đại viện: khoanh vùng có tương đối nhiều hộ mái ấm gia đình sinh sống)

cái thương hiệu thứ ba, được đặt vào năm 1973, cũng là cái brand name mà tôi thích nhất – Lâm Vũ Thanh.

tên thường gọi này do Lý Ngôn Tiếu đặt cho tôi, là cái tên rất phù hợp với yếu tố hoàn cảnh lúc ấy – Shop chúng tôi ngồi bên trên bậc thềm hậu viện ngắm mưa rơi. Lý Ngôn Tiếu lớn hơn tôi năm tuổi, nhân sinh ngắn ngủi của anh có tác động không nhỏ đến cuộc đời tôi. Lý Ngôn Tiếu and mẹ tôi có không ít điểm giống nhau, ý chí bền chí, cực kì kiêu hãnh & chính trực, thà chịu chết chứ không khuất nhục, chuẩn bị dâng sinh mạng mình ra vì lẽ phải. Nói theo cách khác là vận mệnh, cũng có thể nói rằng là vì tính cách con người, tác dụng của công ty chúng tôi đều là tự sát. Dĩ nhiên, những việc này để nói sau.

giữa những năm tháng ấy, những người cần thiết bên cạnh tôi người thì chết, người thì trốn, tôi tận góc nhìn thấy mấy người làm công tác văn hóa, là quân tử chính trực nhưng lại bị bức đến đường cùng, những người có đầu óc một chút sẽ thấy, “văn cách” chính là một hồi náo động trăm hại mà không tồn tại một lợi. Nhưng nhóm hồng vệ binh lại cao giọng hô hào “Chủ tịch vạn tuế”, “Đấu tranh thống trị là chủ yếu”…

Đọc thêm list Truyện ngôn tình sủng

Tôi không hề nói hận họ, tôi muốn bạn biết rằng, khi mất đi một người quan trọng trong cuộc đời mình, các bạn sẽ khóc, các bạn sẽ gian khổ, nhưng tiếp tục mất đi, cho đến khi chỉ với lại hai bàn tay trắng, các bạn sẽ cảm thấy, hết thảy, chỉ là 1 trong trò đùa tồi tệ. Thượng đế bên trên trời thích biến bạn thành một người đáng thương, để xem bạn sẽ làm như thế nào. Bạn ngẩng đầu cười với ngài một cái, bất kể là cười to hay cười khổ, đều là tự làm cho bản thân thoải mái: trò đùa này không bi tráng cười, nhưng tôi quyết định sẽ liên tiếp cố gắng sống trong trong trò đùa ấy.

Tâm tình của tớ chính là như vậy.

Phần sau sẽ nói tới xuất thân của tôi. Xuất thân đối với con đường sau này của tôi có ảnh hưởng không nhỏ, nếu Chưa hẳn tôi nằm phí trong bối cảnh khá đặc điểm, chắc có lẽ rằng tôi không chạm mặt được Lý Ngôn Tiếu, cuộc sống đời thường của tớ cũng đã khác rồi.

Ông bà ngoại của tôi qua đời sớm, cuộc chiến kháng Nhật đã cướp đi sinh mệnh của ông ngoại, tôi chỉ đc gặp gỡ bọn họ trong một tấm Hình ảnh chụp đen trắng cũ kỹ. Lúc ấy ông bà tôi trạc ba mươi, bà ngoại mặc sườn xám bằng tơ lụa, bó sát đôi chân nhỏ xíu, khí chất lịch sự, nét cười thanh lệ ông ngoại thì mày rậm mắt to, mặc áo khoác ngoài, lưng eo cao ngất, lòi ra khí chất quan trọng đặc biệt.

Ông nội của tớ là một trong nhà đại tư bản, xuất thân từ dòng dõi trí thức, nhưng lại không thích đi học mà đam mê kinh doanh. Những năm vào đầu thế kỷ hai mươi, ông nội khi ấy còn trẻ đã buôn muối tại Quảng Đông, Phúc Kiến, kiếm được nhiều tiền. Ông đem số tiền này về quê nhà lập nghiệp, cài đặt quyền năng của riêng mình, mua một diện tích S đồng ruộng khá lớn, thuê bần nông về trồng trọt, rất nhanh nơi đó trở thành quê quán của một số trong những phú hào.

Bà nội của tớ xuất thân hiển quý, là 1 thiên kim tiểu thư chuẩn mực, nghe nói dòng bọn họ lúc trước từng làm quan. Bà and ông nội là thanh mai trúc mã, hôn nhân của hai người do một tay bề bên trên sắp đặt, hôn lễ cực kỳ trọng thể. Lúc nhỏ tuổi tôi thường nhìn thấy của hồi môn của bà, vô cùng tinh tế, còn có 1 số đồ trang trí trong cung điện nhà Thanh.

thân phụ tôi là người không giận mà uy, ăn nói cẩn trọng, là kẻ đàn ông vững vàng khó bị tác động. Chỉ khi nói về chuyện quá khứ, ông mới lòi ra ý thức hăng hái, nói cũng nhiều hơn, trong ánh mắt lộ ra một chút chờ mong, phảng phất như được sống về ngày trước.

chính là 1 thời huy hoàng của Lâm gia, ông nội tôi có 1 vk một thiếp, cùng bốn cô gái and hai người con trai, nhưng vì chiến loạn mà cuối cùng chỉ với lại hai gái một trai, phụ vương tôi là con trai duy nhất nên tự nhiên càng đc yêu chiều.

“Khi tham gia điển lễ, cỗ kiệu là trước tiên định không thể không có, mùa hè áo lụa mùa đông áo khoác, thời điểm kháng Nhật cũng Chưa hẳn chịu đói, suốt cả ngày có một đám người đi sau hô Lâm thiếu gia, đều đối xử với ta rất tốt…” phụ vương tôi cứ hay nhớ lại như vậy, sau đó nhẹ nhàng thở dài một hơi, nhìn vào cái gương hồi môn của bà nội đến ngẩn người.

Đọc thêm Ngôn tình hoàn

Năm 1952, nhà nước tiến hành cách tân ruộng đất, có nhiều địa chủ bị phê đấu, thậm chí một số trong những người còn bị xử bắn. Nhưng ông nội của tớ là người giỏi, thích làm việc thiện, hay xây cầu sửa đường nên người ta cũng vét lại một chút lương tâm mà không khiến chuyện với ông.

sau khi cải tân dứt, đất cày của ông nội đa số bị cắt hết, nhưng vẫn tồn tại giữa lại được một mảnh. Mảnh đất ấy vô cùng phì nhiêu, phong thủy lại tốt. Người trong nhà không trồng trọt trên đó, có những bần nông muốn làm thêm trang trải cuộc sống đời thường, trở về tìm ông nội tôi, thế là họ giúp ông làm công nhật.

Tuy gia cảnh hiện giờ không bằng trước kia, nhưng vẫn sống rất an nhàn. Có điều không ngờ từ các năm năm mươi đến năm 1970, trong hơn mười năm ngắn ngủi đó mà ông nội tôi từ một “Lão gia” lại biến thành “địa phú phản cánh hữu.”

nói tới phụ huynh của mình, cả hai đều là người có tri thức, thân phụ tôi là kỹ sư cơ giới, mẹ tôi đã từng du học ngành y, trở về làm bác sĩ phụ khoa. Với bối cảnh & gia sản như thế, hiển nhiên nhà tôi không hề thoát khỏi vòng xoáy của cải tân văn hóa.

Phần sau cũng nên kể về chuyện của bản thân mình tôi rồi.

Tôi nhớ tương đối trễ, hơn nữa còn một vài chuyện đã không còn nhớ rõ, trí nhớ của tớ nhanh nhất là xuất phát từ sáu tuổi.

chính là tháng 5 năm 1966, 1 trong các buổi đêm cuối xuân đầu hè, sau thời điểm ăn cơm tối cùng mẹ ngừng, tôi vẫn ngồi lại, ông nội & bà nội nghỉ ngơi trong căn phòng phía đông, đột nhiên truyền đến tiếng ho khan của ông, của nhà một mảnh mông lung màu xanh sẫm.

chưa chắc chắn qua bao lâu, mẹ tôi vẫn không đi bật đèn điện mà chỉ đốt cái đèn dầu cũ. Ánh lửa vụt sáng vụt tắt, mẹ tôi đốt mấy lần đều không sáng. Bà thổi tắt đốm lửa, giọng nói xa xăm: “Gần đây luôn luôn cảm nhận thấy không thoải mái và dễ chịu, không chừng sắp xảy ra chuyện gì.” Giọng nói kia như đang lầm bầm với chính mình, cũng tương tự đang phàn nàn cái gì đó. Trong nháy mắt tôi cảm thấy bầu không khí đổi khác rất chi là kỳ lạ.

Lúc ấy ông nội và bà nội đều mang bệnh nặng, tình hình thân thể của hai người đều không mấy lạc quan. Làm ăn rất khó có vị trí bền vững, trường hợp nhà của Shop chúng tôi cũng coi như giàu có, nhưng đối với trước kia quả thật là khoảng cách một trời một vực.

“Về căn bệnh của mẹ, theo lão Trung y nói, hoàn toàn có thể ăn một ít cao lanh thử xem?” phụ thân tôi nhỏ giọng nói, “Anh thấy bệnh này rất lạ, ví dụ là không chẩn đoán được gì, nhưng mẹ lại khó tính như chết đi sống lại ấy.”

“Không được, cái đó vô dụng thôi.”

“Nhưng biết đâu lại dùng đc thì sao?”

“Anh thôi đi!” Trong giọng nói của mẹ lòi ra uy nghiêm, “Không được dùng đấy.”

“Vậy thì ngày mai anh đến miếu tìm thầy bói, xem coi có thể gắng gượng qua năm nay hay không?”

Mẹ đập mạnh vào bàn, lại cố gắng áp chế giọng nói: “Coi coi cái gì chứ, em học y chẳng lẽ em không biết? Bệnh của mẹ Chưa hẳn là bệnh thường thấy… em đã nói với anh rồi mà…”

phụ thân chặn lại tiếng nói của mẹ, lại nói: “Anh biết rồi, em không được để ba mẹ nghe thấy.”

Mẹ không nói gì thêm lần nữa, qua một lúc lâu, đèn điện đc bật lên, của nhà sáng hẳn. Tôi vẫn đang nhắm mắt vì chưa thích ứng với ánh sáng, đột nhiên cảm nhận thấy trán bị vỗ một cái. “Con đang nghe lén gì thế? Mẹ còn tưởng con đã ra phía bên ngoài rồi.” Mẹ chống nạnh lên, làm bộ uy nghiêm nói: “Đứng dậy, không được ngồi trên giường đất, mẹ phải trải chăn đệm.”

Đọc thể loại Truyện xuyên không

bỗng nhiên tâm tình tôi rất chất lượng, thầm nghĩ vì vừa mới rồi không gian quá áp lực nên mới không có gan di chuyển. Tôi nhảy từ bên trên giường xuống, nhanh chân chạy ra ngoài.

bây giờ trời phía bên ngoài đã tờ mờ tối, tôi vui mừng chạy một mạch đến cửa chính, vừa chạy vừa lớn tiếng hô to: “Ẳn sửa bò, uống bánh mì, đưa xe lửa vào trong túi. Đi ra bên ngoài, trông thấy người cắn chó, chó cầm cục gạch đánh người!”

không một ai đáp lời tôi.

Tôi lại hô lớn: “Bạn thân ơi đồng bọn ơi bạn thân ơi, hai ta cùng đi mua hạt dẻ, bạn ăn vỏ, tớ ăn ruột, đồng bọn ơi bạn bè ơi bạn thân ơi!”

Lát sau dì Vương cách vách bưng bát cơm mở cửa ra, Vương Câu Đắc Nhi cũng bưng bát cơm chạy theo sau.

“Tớ còn chưa ăn cơm xong mà.” Cậu vừa nhanh chóng & cơm vừa nói với tôi, “Đợi lát nữa tớ lại tìm cậu, cậu tự chơi 1 mình trước đi, buổi tối chúng ta cùng đi xem em gái tớ!”

“Dì của Canh Vân mới sinh một bé gái mập mạp.” Dì Vương cười lý giải với tôi. Tôi “ồ” một tiếng, không hứng thú đi chỗ khác.

Vương Câu Đắc Nhi còn mang tên là Vương Canh Vân, cùng tuổi với tôi. Còn nhớ khi nhà tôi vừa dời đến đại viện này, chúng tôi lần đầu gặp gỡ, tôi đc mẹ chuẩn bị cho ăn diện gọn gàng, mà cậu ấy thì quần áo xốc xếch, mặt mũi dính đầy bùn đất và các giọt mồ hôi, vừa mút ngón tay vừa tròn mắt tìm hiểu nhìn tôi.

Tôi bày ra bộ dáng như người lớn hỏi cậu: “Cậu tên gì?”

“Vương Câu Đắc Nhi!” Cậu nhanh chóng bỏ ngón tay trong miệng ra, nói rất khí phách.

Tôi thoáng chốc không kịp phản ứng lại, liền tự reviews tên mình: “Tớ tên là Lâm Khánh Hoa…”

sau đây tôi mới biết đc, Vương Câu Đắc Nhi tên thật là Vương Canh Vân, khi còn bé cậu ấy nói chuyện rất vụng về, chỉ có dì Vương mới có thể nghe hiểu cậu nói gì. Theo tôi thấy thì có tương đối nhiều chữ cậu phát âm không rõ ràng vì lúc bé dại lười thủ thỉ. Trong tương lai, Shop chúng tôi biến thành bạn của nhau, thông thường tôi gọi cậu là Vương Câu Đắc Nhi, chỉ có khi làm bộ tráng lệ mới gọi là Vương Canh Vân.

Chú Vương làm thuê cho ông nội tôi được vài năm, cũng có thể có làm công nhật, là 1 người thoạt nhìn rất đôn hậu, nhưng thực chất là người đàn ông rất khôn khéo. Mỗi lần nhìn thấy tôi, chú luôn dùng bàn tay thô ráp của chính bản thân mình xoa đầu tôi, khiến tôi có xúc cảm rất an tâm. Bàn tay của phụ vương tôi cũng khá lớn, nhưng chưa lúc nào phụ vương làm động tác như thế với tôi.

có 1 lần tôi cùng mấy đứa nhóc từ thôn Đông trở về, lúc đi ngang qua ruộng đậu nành của nhà của mình, tôi nhìn thấy chú Vương đang đứng trước cối xay bỏ thứ gì gold color sáng vào trong túi áo, góc nhìn có chút tham lam, nhưng tôi không biết vật chính là gì.

Chúc bạn đọc truyện đam mỹ 1976 vui vẻ!

Post a comment