Đọc chương 11 truyện ” Bồ trí mạng”

Bồ trí mạng – Chương 11: với tổ ấm muốn len lách vào trái tim anh Lục

“Cô quan sát thấy rượu dưới đây thế nào?” Anh rút 1 điếu thuốc ra, ngậm lên miệng, giống như là đang hỏi hết sức tùy ý.

Tưởng Ly với phần ngờ vực, Hình như, cô và anh vẫn chưa quan tâm đến mức hoàn toàn có thể coi rượu là một đề bài đặt sung sướng tâm tư thì phải?

“Một loại cocktail siêu sống động.” Cô đưa ra 1 diễn tả đúng trọng tâm.

Lục Đông Thâm châm điếu thuốc lên, nụ cười nơi khóe miệng cũng được đậy sau làn khói trắng xanh: “Chân thực?”.

“Phải, cần dùng một nguyên liệu chân thực, độ cồn sống động, mà cơn say mà họ nhận lại cũng không thể hồ đồ.” Tưởng Ly nhẹ nhàng đu đưa ly rượu rồi gỡ quả anh đào bên trên mép ly xuống, bổ sung thêm một câu: “Nhưng đổi lại là tôi, tôi sẽ cần đến hoa cam thay cho anh đào. Tuy rằng mùi hương của anh đào thiên về lạnh, mà mùi hương của trái cây sẽ sở hữu phổ quát vị ngọt trong vị lạnh. Nếu còn muốn sáng tạo ra 1 mẫu cocktail nói riêng với cùng một người đẹp vừa cao ngạo vừa lạnh lùng thì vị lạnh đến cực điểm của hoa cam là dành riêng nhất”.

Lục Đông Thâm quay đầu nhìn cô, một khi lâu sau new nói: “Cô vô cùng mẫn cảm mang mùi hương”.

sinh sống khoảng cách sắp thế này, Tưởng Ly nhìn đc ý cười trong mắt anh, thiếu đi nghiêm nghị, xa vắng như lần đầu gặp gỡ. Bị một gia đình bạn đàn ông vậy đó nhìn để mắt tới, e rằng bất cứ cô bé làm sao ngoài kia cũng phải bại trận. Tưởng Ly đường hoàng tiếp nhận ánh mắt ấy & nói: “Người pha chế thuốc lá cho anh Lục new xứng đáng được phát âm là nghệ nhân”.

trên nhà bạn anh vẫn còn các trang bị mùi khác, mùi da nằm, mùi kim khí khi ẩn lúc hiện, tương đương thứ mùi bản chất của anh, hoặc với khi ấy đó là mùi của thuốc lá.

đến cả điếu thuốc hút chơi cũng là hàng đặt làm cho, rất có thể thấy tổ ấm đàn ông này lời xin cao dường nào so với chất lượng cao cuộc đời.

Nghe ngừng, Lục Đông Thâm cười khẽ: “Loại thuốc này còn có gì không như biệt?”.

Tưởng Ly nhấp 1 ngụm rượu nhỏ, mượn cảnh đêm nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh. Lục Đông Thâm thấy vậy, lại hỏi: “Sao vậy?”.

Coi thêm truyện: cô giáo Thảo

“Trong lòng anh Lục che giấu 1 gia đình đề nghị không?” Cô cười, ly rượu trong tay vẫn cạn, được cô để qua 1 bên, tiện cầm bao thuốc của anh lên, rút một điếu ra khỏi ấy.

Câu này nói đến chuyện riêng tây nhưng mà Lục Đông Thâm không giận, anh sẽ khôn xiết mặc nhiên. Cô đưa điếu thuốc trượt nhanh qua đầu mũi, rồi rước ngón loại và ngón trỏ vân vê đùa nghịch, nhìn thẳng vào anh: “Hoặc là… với nhà bạn mong muốn được len lách vào trái tim anh Lục”.

Lục Đông Thâm sở hữu phần hứng thú: “Cô Tưởng hoàn toàn có thể phát âm ra đc nhiều chuyện như vậy chỉ bằng một điếu thuốc ư?”.

“Thứ tiết lộ bí mật chẳng phải là thuốc.” Tưởng Ly giấu điếu thuốc đi: “Mà là kẻ sẽ dồn nói chung tình yêu & nỗi nhớ dành cho anh Lục vào điếu thuốc này”.

Cô lại nhân tiện tay mang lấy một ly rượu, uống một hớp rồi mỉm cười bổ sung nhị chữ: “Con gái”.

Lục Đông Thâm nhả ra một làn khói, song song dập tắt đầu lọc vào trong gạt tàn, khẽ nói: “Chỉ là một trong điếu thuốc thôi mà”.

câu nói ra ý tư sâu xa, câu chưa nói lại gợi rộng lớn phán đoán. Tưởng Ly nhận thấy biết đâu người trong gia đình đã cắt nghĩa không đúng, có thể anh vẫn thuyết trình hết hầu như quyết tâm của bạn rồi.

Chẳng qua chỉ nên một điếu thuốc thôi nhưng mà, Hay là nó vốn không quan trọng, rất có thể thoáng qua như gió nhẹ mây bay, hoặc là nó vốn quá trọng yếu bắt buộc new né tránh.

Đọc tiếp truyện đam mỹ sủng

Thật ra Lục Đông Thâm không được nhìn nhận là 1 đối tượng người dùng dễ thủ thỉ. Anh ko hay chuyện, cho dù tối nay bất thần ngồi xuống kế bên cô, anh cũng đa phần chỉ im lặng. Nhưng mà chỉ vài câu anh nhắc lại sẽ cho chúng ta ta quyết tâm xa xôi. Thế nên chưa bao giờ từ khi nào Tưởng Ly vẫn uống tinh khiết mấy ly rượu trước mặt, khi tỉnh giấc lại chính cô cũng bất ngờ.

“Có thời kì, anh Lục bắt buộc tới MEET ngồi thử.”

“Đó là nơi nào?” Lục Đông Thâm hỏi.

“Một quán bar thuộc quyền sở hữu của Đàm gia, cũng chính là quán bar mông mênh độc nhất vô nhị Thương Lăng. Nhà bạn cũng thích đến ấy, Hay là uống rượu, hoặc là thư giãn, đều chung thể là kiếm một chuyện tình một đêm…” Tưởng Ly uống nốt ly rượu cuối cùng: “Chỗ của anh cao cấp và cao nhã quá, mà bao người lại mến đến mấy nơi khiêm nhượng phàm tục hơn, đặt họ đc nói chung buông lỏng và trút bỏ”.

nói ngừng câu này, cô cũng định rời đi. Cô dancing xuống cái ghế chân cao, mũi chân vừa chạm đất, không ngờ lại sẽ cho cô đứng ko vững. Một giây sau, Lục Đông Thâm sẽ vươn cánh tay dài ra đỡ lấy cô vững vàng.

Cánh tay trên eo vô cùng rắn chắc, có một giây khắc khiến Tưởng Ly nghĩ rằng các bạn đang say, còn nếu không đã chẳng phiêu bạt có một dòng nước ấm áp từ eo nôn nóng lan đi cả người, tiếp đến chảy tràn qua tim and lên đến đại não. Hơi thở của cô chỉ toàn mùi rượu, và mùi hương của anh.

“Cô không sao chứ?”

Coi thêm: truyện bách hợp

Giọng anh vọng vào tai, trầm ấm, dày dặn. Tưởng Ly chắc rằng người nhà say thật rồi. Cảm ơn dứt, cô đứng thẳng lên. Lục Đông Thâm cũng tự nhiên thu tay về.

“Đi thôi, tôi đưa cô xuống dưới.” Anh cũng đứng dậy.

“Sợ tôi mặc kệ quý khách của anh nhưng mà chạy sao? Yên tâm đi, tôi đã cầm tiền giấy chúng ta ta thì nên trừ ma khiến cho thành viên ta.” ở khoảng cách sắp thế này, Tưởng Ly mới phát hiện người nam nhi này cao thật, bản thân cô cũng chỉ vừa chạm đến vai anh, sao hốt nhiên lại sở hữu xiêu dạt hồ hết tự tin đa số bị chèn lấn.

Lục Đông Thâm cười, giải thích: “Cô là quan khách quý tôi mời sắp tới đây, tôi đề nghị bảo đảm cho sự bình an của cô. Vả lại, tiện thể đường”.

Suốt dọc đường đi, Tưởng Ly cứ nghĩ mãi về khái niệm “tiện đường” của anh. Anh đưa thẳng cô về tới cửa buồng. Cô không nén nổi mày mò, bèn hỏi: “Anh Lục cũng sống tầng này hả?”.

“Tôi ngơi nghỉ phòng 3601.”

Tưởng Ly hơi sững người thân, cô quay đầu lại nhìn đại dương buồng thành viên gia đình. 3501, Lạ thường thật.

Đọc thêm truyện: Yêu thần ký

“Anh nghỉ ngơi phía bên trên tôi?” Ý tứ ban đầu của cô là: Thế này mà gọi là luôn tiện đường á? Mà vừa buột miệng nhắc ra, cô bỗng nhận thấy câu này sai sai, tức thì giải thích: “Ý tôi là… thế ra anh ngủ ở trên tôi à?”.

đang cứ không tầm thường.

Khóe miệng Lục Đông Thâm thập thò 1 nụ cười, anh cứ nhìn cô miết.

Nhìn tới độ cô chỉ ao ước giáng cho bản thân mình 1 bạt tai, sau cuối cô cũng tìm được đc 1 tối ưu hợp lý nhất: “Thì ra anh nghỉ ngơi sống trên tôi”.

Lục Đông Thâm Hình như vẫn buộc phải cố nhịn cười. Anh hắng giọng rồi đáp: “Phải, buồng của mình ở bên trên đầu cô”.

một lời nói vừa chừng mực vừa ga lăng, nhưng mà sao Tưởng Ly nghe kiểu gì cũng nhìn thấy có phiêu bạt anh sẽ cười cô là vật con gái “lưu manh”. Không tạm biệt nữa, mà cô cũng chẳng mong “gặp lại”*, ngay cả lời chúc ngủ ngon cô cũng không bi thảm nhắc, tức khắc quay thành viên quẹt thẻ Open phòng.

*Lời chào “Tạm biệt” trong tiếng Trung còn Tức là gặp lại.

“Cô Tưởng này.”

Tưởng Ly đẩy cửa ra, quay đầu nhìn anh.

“Vấn đề của Thai Quốc Cường bắt buộc dung giải trong mấy ngày?” Lục Đông Thâm hỏi.

Xem thêm: chồng yêu là quỷ

Tưởng Ly ngẫm nghĩ: “Bốn ngày”.

“Ba ngày thôi.” Giọng Lục Đông Thâm tuy khẽ khàng mà ngữ khí lại mạnh bạo lên không ít: “Tôi chỉ có thể cho cô thời gian ba ngày”.

Tưởng Ly nhìn anh với phần nực cười: “Anh Lục này, anh phải hiểu một chuyện, anh mới là kẻ đang nhờ tôi thực hiện bằng đấy”.

Lục Đông Thâm nhìn cô: “Tôi là người thực hành ăn, tôi không chỉ thân thiết câu hỏi thời gian & ứng dụng, mà còn yêu cầu thân thiện đến vấn đề tụ họp và tác dụng. Trường hợp người phần lớn kính trọng phát âm cô một tiếng Tưởng gia thì thời kì ba ngày đối với cô nhưng nói là quá phổ quát. Nếu không, tôi buộc lòng bắt buộc nghi ngờ”.

Tưởng Ly nửa đùa nửa thật: “Nghi ngờ chuyện gì? Khả năng của tôi? Xuất xắc anh cho rằng tôi là một kẻ lừa đảo?”.

Bạn đang đọc truyện online

“Không.” Lục Đông Thâm rảnh đáp: “Tôi vẫn nghi vấn cô sở hữu mục đích khác”.

“Tôi chẳng biết thân mật tới kiên cường của thành viên gia đình khác.” Tưởng Ly hờ hững đối đáp.

“Cô ko thân thiết, mà Đàm Diệu Minh thì có.”

Tưởng Ly không ngờ anh lại lôi Đàm Diệu Minh vào, đây ko khác gì chọc vào tử huyệt của cô, thực hành cô dù có 1 bụng tức cũng đành bắt buộc kềm chế.

“Hôm nay là ngày trước tiên.” Lục Đông Thâm cười như chơi cười.

Tưởng Ly nhìn anh chăm chăm 1 khi lâu sau đó xuất hiện phòng, buông nhị chữ hằn học qua khe cửa:

“Gian thương!”

Cánh cửa đóng rầm lại, xong xuôi 1 lần bại trận mà cô ko hy vọng thừa nhận…

Bạn đang đọc truyện người tình trí mạng

Post a comment