0 Comments

Ôn Vãn trở về nước sau hai năm ở châu âu, sở hữu trong mình vết thương lòng khó có vẻ phai mờ, cùng một Vệ Phi, ngọn nguồn của gia đình. Liệu cần giữ vững hận, hay sàng lọc tha thứ, buông tay?

Giới thiệu truyện Tha thứ tình yêu

Tác giả: Tình không Lam Hề
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Tha thứ tình ái

Khi ngô đồng bên trên đại lộ Champs Elysées bùng nổ lần thứ hai, chúng tôi bằng lòng xong xuôi cuộc đời giữ vững hai năm ở châu âu, chính thức quyết định về nước.

Hai bữa trước báo cho Mễ Nhi, khi nghe thấy giọng nói quen cùng mà lại rất là hưng phấn truyền cho từ đầu bên đó điện thoại, giây phút đấy chúng tôi liền ân hận. Một cảm giác chẳng lành tràn ra trong lòng – dựa trên tính biện pháp thích khi nào cũng đã làm quá lên của cô, cũng vày hai năm không chạm chán nhưng mà nảy sinh, cô nàng có tên gọi là “tâm tình kích động”, chúng tôi chần chờ bảo cô ấy đi đón tôi xuống máy bay tất cả đúng hay chưa nữa.

cơ mà, ba ngày sau, khi chúng tôi đi xuống thang cuốn trong sân bay, sự thật minh chứng dự cảm của tôi là rất là xác thực.

Một tấm biển tô điểm một nhỏ bướm màu hồng thật phệ, phía bên trên viết “Chào mừng Ôn Vãn về nước!” __ cái này khiến chúng tôi đắn đo có đề xuất đi tới hay không, hành khách trong đại sảnh đã trở nên tấm biển khoa trương này thu hút ánh nhìn, hội chứng minh: bên tôi đó chính là “Ôn Vãn” kia đó.

“Tiểu Vãn! Ở đây! Ở Đây!” Ngay lúc chúng tôi theo bản năng đi chậm lại thì tiếng nói ngọt ngào của Mễ Nhi sẽ truyền từ xa tới.

Ngay sau đó, một vật thể màu phấn hồng lao Nhanh về phía chúng tôi, lúc đầu chúng tôi kịp né tránh thì vẫn ấp ủ chúng tôi thật chặt.

“……Cô Hứa Mễ Nhi, chỉ cần hai năm chưa chạm mặt, cô cũng chưa cần phải bày ra như vắt này chứ, bên tôi Chịu chưa nổi.” khó kéo chiếc tay ấp ủ chặt cổ chúng tôi của cô ý, tôi sẽ chú ý chằm chằm cái bảng bị cô ấy quăng quật xuống đất.

“Này này! Cậu cũng biết bản thân mỗi chúng ta sẽ hai năm chưa gặp mặt rồi mà!” Mễ Nhi kéo bên tôi đi về bên trước, trong miệng chưa chấm dứt oán hận: “Tôi còn chỉ ra rằng chị hai cậu chính thức quyết định cắn rễ ở nước không tính luôn rồi.”

“Lần này đã không đi nữa chứ!” Đi tới cửa, cô đấy thiên nhiên dừng lại, chú ý chúng tôi.

“Uh, sẽ không.” Hai năm, để cho chúng tôi thuận lợi lấy được học vì chưng thạc sĩ dáng vẻ cũng như giám định đá quý, cũng du lịch khắp nhiều thành phố bom tấn lớn nhỏ tuổi của châu âu rồi. Sau này tất cả ra nước kế bên nữa, cũng chỉ bởi buôn bán hay du lịch thôi.

“Vậy thì có lợi rồi.” Mễ Nhi vừa lòng sau khi nhận thấy câu trả lời, gửi hành lý của tớ lên dòng ô tô màu trắng của cô gái.

“Đêm nay ưa chuộng ở cửa hàng bar của Tề Phóng, họ hy vọng tụ họp có cậu, mở tiệc chào đón.” Mễ Nhi bắt đầu khởi động xe, chuyện trò mang lại tôi, xung quanh có thể cực kỳ gian xảo.

“Mình mệt, hôm khác đi.” tôi dựa vào ghế phụ, cầu xin Mễ Nhi tha mang lại tôi một mạng.

Lệch múi giờ chứ còn chưa sắp đặt lại, ở thuộc máy bay mấy chục tiếng đồng biển lại không nghỉ ngơi có lợi, ngay hiện tại thứ tôi nhớ nhất là cái giường rộng hai thước trong nhà. Còn đám chúng ta bựa kia, dự rằng hội chào mừng đêm nay đang biến thành hội phê bình, dĩ nhiên trốn được liền trốn.

“Không được!” bắt buộc của tôi bị một câu cự tuyệt. “Vừa đi là hai năm, call điện về vẫn ít lại càng bớt đi, giờ trở về, lại còn ý muốn trốn trong căn nhà nghỉ ngơi?!” Nói ngừng, cô đấy vỗ vỗ bên tôi, thật “tốt bụng” an ủi: “Yên vai trung phong, nếu như đến khi đấy chúng ta gồm “trừng phạt” gì cậu, thành viên chắc chắn vẫn giúp cậu!”

mới là lạ! Tôi liếc xéo cô bé.

Hứa Mễ Nhi, “người điên” mười phần này đến khi đấy chỉ mong sao càng náo nhiệt càng tốt, làm gì còn nghĩ cho giúp chúng tôi. Ngoại giả, bên tôi gồm chút hoài nghi, rút cuộc có phải là cô gái cần với đám Tề Phóng, ý muốn mở cái “hội xin chào mừng” quỷ quái gì đấy, để phát tiết nỗi bất mãn trong lòng cô bé ra hay không.

“Được, công bố quyết định vắt đi. Cài đặt dây cẩn trọng vào, người trong gia đình lái xe.”

Biết không bao gồm mặt đường nào cãi lại, chúng tôi công bố quyết định cất giữ chút công sức.

Lúc quay đầu download dây cẩn trọng, chúng tôi liếc thấy bên trước có một cái xe black color chạy băng băng, cùng với bóng lưng ngồi cạnh cửa quen thuộc kia __ Vệ Phi!

Xe chạy về bên trước, tôi không quay đầu lại, chỉ là quan sát qua kính mặt cửa ngõ, bắt gặp anh ta và được tài xế giúp ngồi vào trong xe.

bên trong quan tài xe be bé phát ra tiếng nhạc dịu êm.

tôi nhắm mắt lại.

Vệ Phi, ngay ngày đầu tiên chúng tôi về nước lại gặp gỡ được anh.

Là ông trời mong muốn cảnh báo chúng tôi thường xuyên, chớ quên hận anh sao….

đang rứa thì, mặc dù chưa chạm mặt anh, chúng tôi sẽ luôn nhớ kĩ do anh mà lại bổ xung nhiều vết thương lên thân bên tôi.

đông đảo vết thương lâu hơn không phương pháp nào phai mờ.

>> tham khảo thêm phân mục Truyện sắc

tiệm bar của Tề Phóng đã làm ăn tốt cũng như trước kia.

bên tôi ngồi ở một góc trong đại sảnh, ở kề bên là Mễ Nhi, trước mặt là Tề Phóng và Lâm Viễn Trí __ bố người thân này, kể cả các là thành viên tốt tôi quen từ thời trung học.

“Hội phê bình” trong dự đoán rút cuộc chấm dứt khi bên tôi bỏ công ra tía hộp rubi tinh xảo trước mặt chúng ta. Tất nhiên trước đó chúng tôi đã trở nên ép uống vài ly rượu khỏe mạnh Cocktail màu sắc biệt lập.

“Oa, Tiểu Vãn, ở nước ngoài mấy năm, tửu lượng lên trông thấy.” Mễ Nhi sâu sắc thưởng thức vòng tay mới bên trên cổ tay, vừa mỉm cười vừa nói.

“Cậu quả thật chuyển đổi hồ hết.” Tề Phóng nhận cốc Vodka bổ xung đá của tôi từ bồi bàn, gửi tới trước mặt chúng tôi, góc nhìn trong trẻo có thể nghiên cứu vớt nhìn tôi.

“Ừ? Nói ráng nào?” Nhận cái ly uống một hớp, chúng tôi nhíu mày nhìn cậu ta, cảm hứng cay nóng hòa cùng lạnh lẽo tràn ngập trong cổ họng.

“Trở đề xuất…..dịu dàng.” Vừa kết thúc lời, Lâm Viễn trí không khách khí cười ha hả.

“Đi bị tiêu diệt đi!” chưa nhịn được rủa thầm. Bố thành viên gia đình sẽ ngồi rất nhiều biết, đây là từ bên tôi coi thường nhất.

“Là thật.” Lâm Viễn Trí đáp lời. “Ngoan ngoãn nhận “trừng phạt” của chúng tôi, nếu cũng như Ôn Vãn trước kia, đó hẳn là chuyện chưa chũm nào.”

“Mặc kệ mấy thành viên.” chưa khách khí trợn góc nhìn chúng ta, chúng tôi đứng lên, kéo Mễ Nhi cùng đi toilet.

Bước nhanh về phía trước, bỏ lỡ tiếng mỉm cười càn rỡ của hai người trong gia đình ẩn dưới, kì thật, trong đáy lòng cũng đều có chút cảm cồn. Ko phải là bên tôi trở thành dịu dàng, nhưng là đêm nay, khi vừa bắt đầu chạm mặt nhau, hai người nhà lũ ho cho bên tôi một cái ôm khiến tôi cảm thấy cực kì ấm áp. Là chúng ta, còn có Mễ Nhi làm cho tôi thỏa thuận được, trong thành phố này còn có một số người thân mật chúng tôi, thương yêu bên tôi, coi chuyện chúng tôi quay về chính là chuyện mập.

ít nhất, chúng tôi chưa trơ khấc.

bởi vậy, đêm nay tôi công bố quyết định bản thân thuận theo, nhận phương pháp “Đón gió tẩy trần” của họ ___ chỉ do tình người họ dành mang đến tôi.

“Tiểu Vãn, chuyện cậu trở về, Vệ Phi, anh ta….có biết không?” Lúc trở lại, Mễ Nhi hơi lần chần hỏi.

“Có phải là phải báo cho anh ta một tiếng không, dù sao hai năm qua anh ta đã nhất mực hỏi thăm tung tích của cậu.”

“Mình đã không còn bất kể quan hệ gì mang anh ta nữa, chẳng phải sao.” chúng tôi nghiêng nhà bạn nhìn bản thân trong gương, giọng điệu hời hợt.

“Nhưng nhưng mà…..” Mễ Nhi còn mong mỏi nói gì nữa, cơ mà dường như lại chưa tìm được từ, đành yêu cầu than nhẹ một tiếng, buông tha.

“Mình đã hết liên hệ cho anh ta, đã ngừng từ dòng đêm anh ta đuổi chúng ta ra ngoại trừ kia rồi.” Dừng một chút, chúng tôi lại thêm một câu. “Từ nay về sau, thành viên gia đình cũng chưa ao ước bám dáng gì cho anh ta nữa.”

Mễ Nhi há miệng thở dốc, nhưng lại rốt cuộc lắc đầu không nói gì, theo tôi ra khỏi toilet.

Lễ phục đám hỏi bị tùy ý bỏ bên trên sofa, phần lớn bức ảnh tán loạn bên trên bàn trà, tiếng chỉ trích phẫn nộ, tiếng đóng cửa ngõ thật to…..

Đêm, tuyết thật cụm, thật lạnh.

Một mọi người đi bên trên con phố tối, gió thổi quét qua bên có thể đao cắt.

nhưng lại tim càng đau hơn ____ cùng vì đôi mắt sâu thẳm mà quen cùng kia, lại lộ ra vẻ lạnh báo giá cùng không tín nhiệm.

>> xem thêm top truyện Ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *