Đọc chương 2: Tân hỏa truyền thừa – Truyện “Nhân đạo chí tôn”

Nhân Đạo Chí Tôn – Thạch Trư

Chương 2: Tân Hỏa truyền thừa

Chung Nhạc ngây người nhà, giọng kể vừa rồi khác nhau không phải là ảo giác, mà nơi này bên cạnh hắn ra thì cũng chỉ còn bộ xương kia..

“Lẽ như thế nào..”

phổ biến Nhạc vốn ko sợ trời không sợ đất giờ đây cũng đã tái mặt.

“Nhìn đâu đấy? Ta ở đây?”

Âm thanh ngạo thế cửu trọng thiên kia lại vang lên, lần này có vẻ sẽ siêu khó chịu:”Thiếu niên kia, ta hỏi ngươi, rút cuộc bây giờ Phục Hy làm sao đã tại vị?”

tầm thường Nhạc giật thột nhìn loại đèn gầy trong tay ko nhắc đề xuất lời, âm thanh mới rồi hóa ra là từ ấy truyền đi!

gặp gỡ chim vàng bốn cánh sẽ lạ, khí đen ăn giết lại càng lạ, mà lạ độc nhất vẫn là cái đèn nhỏ bé biết thì thầm này!

“Huyết thống của ngươi sẽ nhạt tới mức suýt nữa ta cũng ko tìm thấy, lẽ nào Phục Hy thần tộc vẫn suy yếu tới mức này rồi sao?”

Giọng nhắc trong mẫu đèn lại vang lên.

“Phục Hy thần tộc? Sẽ đề cập ta sao?”

bình thường Nhạc hoảng loạn nhìn về phía cái đèn. Chỉ thấy lồng đèn vẫn không có gì khác, ánh lửa đã lập lòe cháy, thật thiếu hiểu biết nhiều nổi giọng nhắc kia truyền tới từ đâu.

cuối cùng tầm thường Nhạc ngây ngốc nhìn vào ngọn lửa trong đèn, hóa ra ấy chẳng hề lửa, nhưng mà là một trong thành viên siêu nhỏ!

nhà bạn nọ da trắng, thân lại mặc quần áo hoàng kim, đầu đội mũ đỏ, nếu như không nhìn kĩ thì quả tình cực kỳ như là 1 ngọn lửa!

“Trên đời này còn có chuyện quái đản vậy đó tốt sao!”

tầm thường Nhạc trừng mắt quan sát ‘ngọn lửa’ đó, nó cũng rất khó chịu nhìn lại, cuối cùng lại bực tức lên tiếng:

“Thiếu niên Phục Hy thần tộc kia, ta đang hỏi ngươi bây chừ là Phục Hy làm sao sẽ tại vị, ngươi sẽ chưa hướng dẫn ta!”

“Phục Hy?”

thông thường Nhạc bình tĩnh cười đáp:

“Ngươi đang kể Hy Hoàng phong lưu thánh vương trong thần thoại sao? Hy Hoàng độc nhất, là Thiên Đế trong truyền thuyết thần thoại, dĩ nhiên chỉ có một, như thế nào xem thêm các bạn khác? Nhiều hơn ta cũng chẳng phải Phục Hy thần tộc nhưng mà là Nhân tộc.

“Không đề xuất, ko phải!”

mọi người trong mẫu đèn nhỏ xíu kia nhảy cà tửng lên, giống như ánh lửa bập bùng:

“Rất không phải! Phục Hy chỉ nên danh xưng chứ ko phải tên, nó thay mặt cho hoàng đế, cho Thiên đế chí cao! Trước khi ta ngủ say thì vẫn có đến chín Phục Hy! Phục Hy đầu tiên lên ngôi một vạn tám ngàn năm rồi mới truyền ngôi cho Phục Hy đồ dùng hai là Dịch Di. Dịch Di lại nắm quyền một vạn năm ngàn năm rồi truyền lại cho Sư Dịch, Sư Dịch truyền cho Thái Hạo, Thái Hạo truyền tiếp cho Hạo Dịch, Hạo Dịch truyền cho Thiểu Hạo, Thiểu Hạo truyền cho Kí Tiết, Kí Tiết truyền cho Hi Hạo, tổng số với tới chín Phục Hy!”

bình thường Nhạc tròn mắt. Hắn mang nghe phần đa vị tiền bối trong Kiếm Môn nói rằng Phục Hy là vua cao cấp cổ, chỉ có 1 gia đình bạn, thế mà gia đình trong mẫu đèn gầy này lại kể là có đến chín người!

mọi người ấy đi đến đi lui trong tim đèn rồi nói tiếp:

“Lần này rút cuộc ta đang ngủ say bao lâu? Vì sao tên ma lanh kia còn chưa bao giờ tới cả Phục Hy? Hắn rõ ràng là Phục Hy thần tộc, mặc dù rằng huyết quản với khôn xiết loãng nhưng sẽ cứ là tộc nhân của ta, Nhân tộc là chủng tộc làm sao trong vạn tộc? Sao ta lại chưa đã từng nghe nhắc tới?”

‘Ánh lửa’ kia khiêu vũ ra khỏi đèn đi tới cánh tay của tầm thường Nhạc, khi nó chuyển vận trên cánh tay gia đình, chung Nhạc lưu lạc có chút nóng. Thành viên gia đình đó lại nói:

“Khẳng định đã mang chuyện gì đó xảy ra, chuyện gì ta chưa bao giờ sao? Giờ đã là lúc nào? Lần ngủ say này cuối cùng đang ngủ tới thời buổi nào?”

chung Nhạc nhắc:

“Nghe kể Hy Hoàng là thánh hoàng của thời thượng cổ vạn năm kia, hiện giờ đang là thời buổi Nhân Hoàng… Nhưng.. Ngươi là đồ gia dụng gì vậy?”

Hắn ảo não, quả thật chưa bao giờ bắt buộc xưng hô như thế nào có kẻ này.

‘Ánh lửa tinh thần biến‘ này lại nói:

“Ta là Tân Hỏa, năm đó Toại Hoàng.. Quên đi, ngươi trong cả Phục Hy còn không biết, kể cũng bằng thừa. Ngươi mau dẫn ta rời khỏi đây đặt ta tìm truyền nhân thông suốt Tân Hỏa truyền thừa. Thành viên khiến 1 vụ giao du, ta tạo cho ngươi chút ích lợi trước!”

nhà bạn ấy đột mất tích, thông thường Nhạc còn đang ngờ ngạc thì đã quan sát thấy trong đầu vang lên giọng nói:

“Đây là công pháp ngươi quan tưởng để tu luyện hồn vía sao? Đường đường là Phục Hy thần tộc vậy mà lại tu luyện vật dụng tốt rách rưới này sao, liệu có còn gì khác là mặt mày của Phục Hy nữa chứ! Đừng nhìn loàn nữa, ta ở trong thức hải của ngươi, ngươi chỉ với tụ hội ý thức nội liễm, quan tưởng trong đầu gia đình bạn có một sấp xỉ trời hồ mênh mông là có thể nhìn thấy ta. Ta dạy ngươi, ngươi nhớ làm theo…”

“Quan tưởng thức hải? Đặc điểm này không hề buộc phải cảnh giới không nhỏ sao, môn đồ ngoại môn chẳng mấy gia đình bạn sẽ cho được! Pháp môn ngươi truyền cho ta thực thụ rất có thể quan tưởng ra thức hải?”

thông thường Nhạc nửa tin nửa ngờ thử theo phép tắc mọi người kia truyền cho, bỗng ánh nhìn hoa lên thì vẫn quan sát thấy bản thân đang đứng bên trên một hồ nước lớn!

Nơi này nước trong như ngọc, rộng đến hơn mười trượng, còn tiếp một tòa Kiếm Môn sẽ trôi nổi phía trên.

Tòa Kiếm Môn này Bên cạnh đó chia khiến cho hai phần tiên nghịch.

phổ biến Nhạc quá bất ngờ, hắn thực sự sẽ rất có thể thấy thức hải của mình!

Hắn mài miệt tu luyện lâu lăm mà chưa từng nhìn thấy thức hải, chủ chốt do cảnh giới còn chưa đủ, không ngờ rằng bên dưới sự chỉ dẫn của Tân Hỏa lại có thể ngay tức thì thực hiện bằng được!

vận tốc tu luyện này trường hợp nói ra chắc đang không người nào tin nổi!

Trước mặt chung Nhạc, Tân Hỏa như một ngọn lửa tí hon bay qua bay lại trên thức hải:

“Tòa Kiếm Môn này là kết quả của pháp môn ngươi quan tưởng sao? Dễ thương, thật sự là đáng thương! Đường đường là hậu duệ của Phục Hy vậy mà đến cả pháp môn tu luyện cũng coi như thường mang, lại phải tu luyện vật pháp môn chung này! Bên cạnh đó ngươi đang tu luyện khá lâu vậy mà thức hải đã bé bỏng như này, thế là đủ biết pháp môn ngươi tu luyện kém cỏi thế nào!”

chung Nhạc đỏ mặt cãi:

“Đây là Kiếm Môn Xuất Khiếu quan tưởng quyết, dù cho chẳng hề là pháp môn sáng dạ gì nhưng mà cũng chẳng hề cái vứt đi, là pháp môn luyện hồn độc nhất nhưng ta có thể học được!”

ý muốn thành Luyện Khí Sĩ, đầu tiên đề nghị luyện hồn.

Kiếm Môn đối xử với đệ tử ngoại môn giống hệt, đều truyền cho Xuất Khiếu quan tưởng quyết.

sử dụng pháp môn này hoàn toàn có thể tạo thành 1 tòa Kiếm Môn trong thức hải, chỉ là hồn vía hoàn toàn có thể thoát khỏi Kiếm Môn là hoàn toàn có thể vong hồn xuất khiếu, rời bỏ cơ thể bay đi.

“Là pháp môn tốt nhất?”

Tân Hỏa cười lớn:

“Tu luyện chiếc đồ dùng pháp môn này, nửa nạc nửa mỡ, còn không rõ hồn phách là gì, bị một cơn gió thổi qua cũng vẫn tan, bị ánh sáng chiếu vào cũng mất, bị sét tiến công thì thành mây khói. Hồn vía này lại quá yếu, chạm mặt nước thì bị hài hòa, gặp lửa thì bị thiêu cháy, chạm đất thì hóa đá, quá là nguy khốn. Nguyên lý luyện hồn chân chính là quan tưởng thần thánh, bồi dưỡng hồn phách, lên trời xuống đất, gặp gỡ gió ko tan, gặp nắng không kị, sét đánh không đổi, nước không thể tổ hợp, lửa chẳng thể đốt, đất không hóa đá. Ấy new là chính đạo!”

tầm thường Nhạc ngây ngốc. Tân Hỏa đề cập ko không nên, một vị Luyện Khí Sĩ của Bích ko Đường trong Kiếm Môn cũng từng đề cập qua. Gia đình ấy từng nói rằng tu luyện chế độ này hết sức gian nguy, bắt cần tu luyện nằm ở trong Bích không Đường, trên không có trời, bên dưới không tồn tại đất, chẳng thể xúc tiếp với trang bị có tính chất 5 nhân tố, còn nếu như không sẽ vô cùng ác hại, thậm chí có thể giúp hồn vía tan nát!

“Vậy tu luyện chính tông ra sao?”

bình thường Nhạc không cam tâm cãi.

“Ta dạy cho ngươi!”

Tân Hỏa đứng trên vai hắn đắc ý nói:

“Ngươi có thể nhận được ta thì cũng coi tương đương sở hữu duyên, đáng ra đều có thể tìm ra Tân Hỏa truyền thừa, với điều huyết mạch của ngươi quá nhạt, chẳng phải các bạn dành riêng. Ngươi giúp ta đi kiếm Phục Hy thần tộc thuần huyết, ta dạy cho ngươi tu hành. Hồn mai của ngươi không thật kém, cố gắng một tý đều có thể tu luyện Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng trang bị.”

“Tân Hỏa, ta thực sự chẳng phải thần tộc, tổ ấm ko kể ta cũng gần như như thế, bè bạn hắn chắc cũng chẳng phải là thần tộc?

phổ biến Nhạc từ chối kể tiếp:

“Nhân tộc đều có thể tu luyện Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng trang bị sao?”

Tân Hỏa cười nói:

“Dù ta chưa bao giờ năm đó Phục Hy thần tộc gặp mặt chuyện gì nhưng rơi xuống cảnh này nhưng mà ngươi chính xác là thần tộc, hoàn toàn có thể tu luyện quan tưởng đồ của bạn.”

1 lúc sau, phổ biến Nhạc chẳng thể ko thừa nhận Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan phi thiên tưởng thứ hơn xa Kiếm Môn Xuất Khiếu quan tưởng quyết.

Kiếm Môn Xuất Khiếu quan tưởng quyết cần đến kiếm khí chặt đứt ảnh hưởng của hồn vía and cơ thể, khi đó hồn phách new có thể rời khỏi thân thể, so với hồn vía xuất xắc cơ thể đều truyền lại thương tổn rất to lớn.

Còn Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng thiết bị lại la tu luyện tinh dịch thần, nuôi dưỡng hồn phách, hồn vía đủ mạnh thì rất có thể rời khỏi cơ thể để xuất khiếu, hiểm họa cũng thanh mảnh. Trường hợp hồn vía đủ mạnh thì hoàn toàn có thể chống lại ngoại lực, ác hại cũng tránh đi quá nhiều.

“Thức hải là nơi tinh thần cô đọng, tinh thần càng mạnh, thức hải càng lớn, quan tưởng cũng lại càng thuận lợi.

Tân Hỏa đứng trên vai thông thường Nhạc, hai mắt như phát sáng đặt vẽ lên trước mặt thông thường Nhạc một bộ vật án:

“Đó là Toại Hoàng đầu tiên của Hỏa Kì Cung, được đánh giá là Thiên chúa thượng Đế, khai sáng ra kì nguyên Hỏa Kì, hầu như mang hơn ba mươi nhì Toại Hoàng! Quan tưởng thần thánh, thì quan tưởng một vị Đế Vương ách thống trị vạn tộc vẫn lộ diện một thời buổi đi! Ngươi hãy nghĩ người thân là Toại Hoàng, nằm phí trong Hỏa Kì Cung, thống trị chư thần vạn tộc!”

chung Nhạc bỗng nhiên khẩn trương, chỉ quan sát thấy đồ gia dụng án mang ba tầng, tầng đầu là Toại Hoàng, đầu rồng đuôi rắn thân tổ ấm, đầu với sừng Long, thân sở hữu vẩy rồng, da giết thịt như thiên thư, ẩn tàng vô tận đạo lý.

new tầng đầu vẫn cực kỳ đau khổ. Quan tưởng kiểu này cấp thiết cả tinh lực thần, quan tưởng ra thần vận của Toại Hoàng, một cưởng nhái mở một thời buổi được tôn xưng là Thiên Hoàng Thiên Đế, thật sự là cực kì khó!

nhưng tầng đồ hai lại là Hỏa Ki Cung, là thần điện của Thượng Đế. Tân Hỏa sử dụng mắt phát hành Hỏa Kì Cung đồ vật sẽ cực kỳ giản lược nhưng đã cực kì tinh vi với chung Nhạc, mà còn khí thế hùng cứ vạn cổ của cung điện kia lại quá khó đặt có thể quan tưởng ra.

Tầng đồ dùng ba là hỏa thụ ở trước Hỏa Kì Cung. Nó to vạn dặm, cao chẳng thể nhìn, mây đui phiêu phù nói quanh nói quẩn thân, còn nổi tiếng kêu của đại điểu lẩn chết thật.

Mỗi dòng lá của hỏa thụ này đầy đủ không giống nhau, ý muốn quan tưởng ra hỏa thụ hoàn chình lại càng buồn bã.

hoàn toàn Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng vật dụng quả thật vô cùng khó luyện, khó gấp ngàn vạn lần Kiếm Môn Xuất Khiếu quyết!

Sự tinh diệu e rằng cũng hơn xa cả vạn lần!

phổ biến Nhạc quan sát thật kĩ một lúc rồi nghĩ:

“Ta nếu còn muốn hoàn chình quan tưởng ra tấm đồ này đối với tất cả cụ thể e rằng không thể nào đc. Chỉ mang quan tưởng thần vận của Toại Hoàng, khí thế của Hỏa Kì Cung cùng với sự béo bự của hỏa thụ, lừ đừ nắm vững tinh lực thần rồi mới rảnh rỗi hoàn thiện, ấy new là chính đạo!”

Hẵn mường tượng ấy thì nhắm mắt xuôi tay quan tưởng, quan tưởng bạn là Toại Hoàng, thân sinh hoạt Hỏa Kì Cung.

đúng vào khi này thức hải của hắn cũng dậy sóng, hồn mai của chung Nhạc càng lúc càng béo, nhị chân bặt tăm, thay vào đây là đuôi rắn, đầu cũng biến thành, biến đổi đầu rồng, sẽ mang chút như thể Toại Hoàng trong Toại Hoàng đồ!

Không những thế, thức hải cuồn cuồn tạo thành Hỏa Kì Cung sinh sống nói quanh nói quẩn mình hắn, cùng theo với đó là một trong những gốc cây thư thả mọc lên sinh hoạt phía trước!

Tân Hỏa bên trên đầu vai tầm thường Nhạc giật mình:

“Sao lại nhanh quan tưởng ra Hỏa Kì Cung, Toại Hoàng & hỏa thụ như thế được? Thần tộc này dù mạch máu loãng mà kỹ năng lĩnh ngộ cũng ko tồi, cũng không kém mọi thần tộc thuần huyết ta sẽ gặp..”

Đọc full truyện nhân đạo chí tôn

Continue reading

Truyện phàm nhân tu tiên full chương 3

Phàm Nhân Tu Tiên – Vong Ngữ

Chương 3: Thất huyền môn

Không gian trong xe không đc trong lành cho lắm, điều ấy cũng phải thôi, hơn ba chục tiểu hài tử dày đặc trong một chiếc xe. Tuy nói là tiểu hài tử bé hơn nhiều so với người trưởng thành, nhưng với số lương thế này, cũng đủ để làm bầu không khí đấu la đại lục trong xe trở nên không thở được.

Hàn Lập láu lỉnh đã chui ngay vào một góc nằm sâu trong xe, len lén đánh giá mấy tiểu hài đồng sót lại trong xe.

Tới tham gia kỳ khảo thí nhập môn lần này, từ cách ăn mặc, ăn nói tiện lợi nhận thấy có ba dạng người.

Loại người đầu tiên ngồi ở giữa xe, đang bị đám con nít vây quanh ủng hộ. Thiếu niên mặc cẩm y chính là thuộc dạng người đầu tiên này.

Thiếu niên này tên thường gọi là Vũ Nham, trong năm này mới mười ba tuổi, là đứa trẻ lớn tuổi nhất nằm ở trong xe lúc này. Vốn tuổi của hắn đã vượt quá qui định, nhưng hắn có một vị biểu tỷ được gả cho một hero có đại quyền trong Thất huyền môn, nên cho dù vượt quá tuổi qui định thì cũng không hẳn là điểm gì to tát. Nguyên tôn Gia đình Vũ Nham mở một võ quán, gia trung có chút giàu sang, tuổi tuy còn nhỏ dại nhưng cũng đã có tập võ qua. Công phu tuy không lấy làm cao minh cho lắm, nhưng để đối phó lại với các đứa nhỏ xíu một điểm khí lực cũng không tồn tại như Hàn Lập thì có lẽ rằng là dư sức.

Rất hiển nhiên, loại người như Vũ Nham có tiền, có thế, tự nhiên sẽ biến thành “đại ca” của đại bộ phận đám tiểu hài tử trong xe.

Một loại người khác tựu là các hài đồng ủng hộ Vũ Nham. Những hài đồng này xuất thân từ đủ loại gia cảnh như có người trong nhà có shop, có người thì phải đi làm công… nói chung các hài tử này đều có điểm chung: đều lớn lên trong thành trấn, có thời cơ không ít quan sát cách xử sự những người có học vấn, trục lợi nhi hành (có lợi thì làm) đã thành bạn dạng sự rồi. Do này mà những đứa trẻ này dốc sức ủng hộ Vũ Nham, cứ một điều “Vũ thiếu gia” hai điều “Vũ thiếu gia” mà gọi. Vũ Nham trước việc tôn vinh của bọn trẻ như vậy cũng coi như bình thường, hắn còn tồn tại cảm hứng thưởng thức sự tôn vinh đó.

Còn loại người cuối cùng, tất nhiên là dạng người hệt như Hàn Lập. Loại người này đến từ vùng đất hoang vu hẻo lánh, gia cảnh phần đông đều bần hàn, có gì ăn đó. Loại người như thế trong xe cực kỳ ít, chỉ có tầm năm sáu đứa trẻ mà thôi. Thần thái của đàn chúng phần nhiều là e dè, không dám nói năng với ai cái gì, chỉ ngồi mà nhìn người khác nói cười mà thôi. Các tiểu hài tử này cùng theo với những đứa trẻ đang huyên náo còn sót lại tạo thành một khung cảnh đối lập 12 nữ thần.

Xe ngựa bắt nguồn từ Thanh ngưu trấn theo hướng Tây mà thẳng tiến, trên lộ trình còn đi qua thêm vài địa phương nữa, cũng tiếp thêm vài tiểu hài đồng nữa. Sau cuối đến chiều ngày thứ năm thì cũng đi tới được Thái Hà sơn – tổng môn của Thất huyền môn.

phần lớn tiểu hài tử khi xuống xe đều bị cảnh sắc tươi đẹp của Thái Hà sơn để cho mê mệt. Chỉ đến khi Vương hộ pháp lên tiếng thúc giục, mỗi cá nhân mới thanh tỉnh quay về rồi thường xuyên đi tới.

Thái Hà sơn nguyên danh gọi là Lạc Phượng sơn, tương truyền rằng nơi đây từng có 1 con phượng hoàng ngũ sắc rớt xuống đây rồi hóa thành ngọn núi này. Sau đây, người ta bắt gặp cảnh sắc ngọn núi này vào lúc mặt trời xuống thì nhìn đẹp rất chi là, như là có đám mây hồng che phủ trên đỉnh núi, do vậy mà ngọn núi bị người ta đổi tên thành Thái Hà sơn. Đương nhiên, ngọn núi này từ sau khi bị Thất huyền môn chiếm cứ, người ngoài đã không còn cơ hội thưởng ngoạn cảnh đẹp ở đây.

Thái Hà sơn là 1 ngọn núi lớn của Kính châu, ngoài trừ tòa Bách mãng sơn, thì ngọn núi này chiếm diện tích lớn nhất, phương viên mười dặm quanh ngọn núi này đều là núi non chập trùng. Tính ra trên núi này có hơn mười sơn phong (đỉnh núi) to nhỏ tuổi. Phần lớn chúng đều chiếm vị trí vô cùng hiểm yếu, do đó đều bị người của các phân đường Thất huyền môn chiếm cứ. Đỉnh núi chính của Thái Hà sơn là “Lạc Nhật phong” càng ác độc rất chi là, chẳng những nó là đỉnh cao nhất, mà ở đó cũng chỉ có duy nhất một con đường độc dạo dẫn lên núi pham nhan tu tien 2, do vậy mà Thất huyền môn đem tổng lũ ném lên đỉnh núi này. Còn đường này không chỉ có hiểm trở, mà dọc theo con đường Thất huyền môn còn thiết đặt mười ba trạm gác cả minh cả ám, nói cách khác là vạn vô nhất thất (ngàn vạn cái cũng không để lọt mất cái nào), không có gì để phải lo lắng.

Hàn Lập đang nhìn ngó bốn xung quanh, bỗng nhiên thấy phần bên trước mỗi cá nhân đều tạm dừng, tiếp đó một âm thanh hào sảng truyền đến.

“Vương lão đệ, có chuyện gì mà đến hiện thời mới đến nơi? So với dự định thì trễ mất hai ngày thời hạn rồi.”

“Nhạc đường chủ, trên đường đi có chút đủng đỉnh, phiền ngài để tâm rồi.” Vương hộ pháp đứng đầu đám người, cung kính hướng tới một vị lão giả mặt mũi hồng hào thi lễ. Bộ mặt ngang tàng khi đi đường của hắn đã đc thay bằng một bộ mặt trông rất siểm nịnh.

“Đây là nhóm đệ tử thứ mấy được mang tới vậy?”

“Là nhóm thứ mười bảy.”

“Ân!” vị Nhạc đường chủ này khinh khỉnh nhìn xuống đám tiểu hài tử Hàn Lập.

“Đưa đến Thanh khách viện, để bọn chúng nghỉ ngơi một đêm cho xuất sắc, sáng mai bước đầu chọn lựa đệ tử rồi. Một khi bị loại, phải sớm đưa bọn chúng xuống núi, đừng để phạm vào qui định của bản môn.

“Tuân mệnh, Nhạc đường chủ!”

đc đi bên trên con đường đá dẫn lên núi, đám tiểu hài tử đều hưng phấn mãi không thôi, nhưng cũng chưa có ai dám lớn tiếng thủ thỉ. Tuy bọn chúng đều chưa trưởng thành và cứng cáp, nhưng cũng nhận biết đc nơi này sẽ đưa ra quyết định vận mệnh tương lai của bản thân mình.

Vương hộ pháp vừa đi trước dẫn đường, vừa tươi cười chào hỏi các người chạm chán bên trên đường. Hoàn toàn có thể nhìn ra hắn tại môn nội quen biết rất nhiều người, cho nên con đường trong tương lai của hắn cũng rất sáng sủa.

Dọc đường chỉ thấy mỗi cá nhân ở đây đều mặc áo bó ngắn màu xanh da trời, bên trên thân hoặc đeo đao, hoặc dắt kiếm, cũng nhiều lúc có người đi tay không nhưng ở thắt lưng phồng phồng lên, khó mà đoán biết đc ở đó là cái gì. Từ cử chỉ hành động, rất có thể nhìn ra người đó thân thủ khỏe khoắn, chắc hẳn phải mang trong mình 1 thân công phu không sai.

Hàn Lập đc người ta dẫn đến một đỉnh núi thấp bé dại, bên trên đỉnh núi có sẵn 1 căn thổ phòng. Hàn Lập được cho ngủ qua đêm ở đây để đến ngày mai chờ người dẫn đi. Trong giấc mộng, Hàn Lập mơ thấy mình mặc cẩm y, tay cầm kim kiếm, thân hoài tuyệt kỹ võ thuật, đánh cho con lão thợ rèn trong làng mà ngày trước hắn không đánh nổi một trận no nê, hết cả uy phong, đến tận ngày thứ hai vẫn chưa vùng lên nổi.

Khi trời vừa sáng, Vương hộ pháp cũng không để mỗi người được ăn bữa sáng, trực tiếp đem chúng nhân dẫn xuống núi, tới trước một khu rừng rậm trúc chen chúc. Sau đây, ngoài vị đường chủ họ Nhạc đã gặp gỡ ngày hôm qua còn tồn tại mấy người người trẻ tuổi lạ khác đã đứng chờ sãn.

Đọc truyện: Phàm nhân tu tiên

Continue reading

Top 5 truyện ngôn tình hay nhất


Truyện ngôn tình hay thì ko thể bỏ lỡ, hôm nay tôi sẽ liệt kê cho các bạn một số truyện ngôn tình hay nhất. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

List truyện ngôn tình hay nhất

Cô vợ ngọt ngào sở hữu chút bất lương

Tên khác: Cô Vợ Bất Lương sở hữu Chút Ngọt Ngào (cô vợ ngọt ngào bất lương)
Thể loại truyện: Truyện ngôn tình, truyện sống lại, truyện sủng
Tác giả : Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Số chương: 2418
Tình trạng: Chưa kết thúc

“Bởi vì, tôi chỉ buộc phải em.”

Bên tai truyền tới thanh âm trầm tốt của gã đàn ông, giống như gông xiềng, ngay cả linh hồn của cô cũng đồng thời bị hình ngục.

Nghe câu trả lời của người đàn ông cùng kiếp trước giống nhau như đúc, Diệp Oản Oản hoàn toàn lâm vào hôn mê.

thời điểm mở mắt ra lần nữa, bên ngoài cửa sổ đã từ đêm tối biến thành ban ngày.

Trong ko khí tràn ngập một cổ mùi hoa, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua chấn song rơi, làm cho tâm tình của con người không tự chủ thanh tĩnh lại.

Nhưng mà, một giây tiếp tục, Diệp Oản Oản đột nhiên thần kinh căng thẳng.

Cảm giác áp bách mạnh mẽ theo gã đàn ông tỉnh lại ở mọi bên trong ko gian lan tràn.

Bên hông đột nhiên bị một cánh tay cầm chặt, cô giống như là gối ôm, bị ôm vào trong ngực của gã đàn ông.

“Còn muốn trốn sao?”

Bên tai truyền đến thanh âm làm cho người ta rợn cả tóc gáy.

xem truyện: cô vợ ngọt ngào sở hữu chút bất lương

Cô vợ ấm áp của Hạ thiếu

Tác giả: Tần Diệp
Chương:127 chương
Hán Việt: Hạ thiếu đích thiểm hôn noãn thê
Tên Việt hóa: Cô vợ ấm áp của Hạ Thiếu
Tên truyện tranh: Cô vợ ấm áp của Hạ thiếu

Tần Dĩ Duyệt bị khuôn mặt nhỏ bé và tinh tế khiến cho chấn động một chút.

Một cảm giác thân thiết từ lòng cô toát ra, đem sự tức giận của cô cọ rửa đến tinh khiết.

Đứa bé chỉ lẳng lặng mà nhìn cô, ko nói gì.

Một đôi mắt màu đen và bóng bẩy, đôi mắt như hai viên thủy tinh nhỏ bằng quả nho, tỏa ra ánh sáng sủa.

Tần Dĩ Duyệt không dấu vết mà đánh giá đứa bé. Khám phá ra đứa bé thịt mum múp tay nhỏ tóm thành quyền, đặt ở bụng.

Tần Dĩ Duyệt nở nụ mỉm cười ôn hòa nhất, “Bảo bối, y sĩ ko nên con giun trong bụng của con, ko thể nào nhìn con mà đoán ra chỗ nào con ko thảo mái. Trường hợp con ko thích nói chuyện, thì sử dụng ngón tay chỉ đến nơi không thoả thích đó được không?”

xem truyện: cô vợ ấm áp của Hạ Thiếu

Lấy chồng bạc tỷ

Tác giả: Mộc Thất Thất
Chương:122 chương

Giang Nhung không thích những giả dụ xem mắt lúng túng như vậy lắm, buộc phải trong bữa ăn cũng cực kỳ kiệm lời, suốt bữa cơm đều mang vẻ thận trọng, cũng không thể ăn no.

Cô vốn còn đang định mua cớ rời đi trước, nhưng lúc còn đang do dự thì Trần Việt lại tóm chuyện: “Cô Giang, thứ Tư đến cô có thời gian rảnh không, hôm kia chúng ta đi đăng ký làm đám cưới cô thấy sao?”

“Đăng, đăng ký cái gì cơ?” Giang Nhung bị những lời này của Trần Việt làm kinh ngạc.

“Giấy chứng nhận kết hôn.” Anh lặp lại, giọng điệu siêu nghiêm túc, không hề giống đang nói đùa.

“Giấy chứng nhận kết hôn?” Giang Nhung vẫn ko dám tin vào những gì mình vừa nghe được, côdùng sức nhéo lên đùi một cái, xác định mình không cần đang nằm mơ, khi này mới nghiêm túc quan sát gã đàn ông trước mắt.

Link truyện lấy chồng bạc tỷ

Eo thon nhỏ

Tác giả: Khương Chi Ngư
Chương:80 chương

“Chị Nhân, chị thích hắn rồi hả?”

“Chứ chẳng lẽ thích mày?”

“Sao sở hữu thể được, chỉ là em khá tò mò, hiếm khi thấy ai trúng tiếng sét ái tình ha ha ha………”

~

lúc xế chiều, còn lại môn vật lý thi muộn, cần ko vắng tanh cảm thấy thoải mái.

Thừa dịp chưa đến giờ kiểm tra, Tô Khả Tây tìm Đường Nhân.

Lớp 14 ở lầu bố, phòng giáo viên ở bốn phía, ở giữa là khu vực công cùng, đối diện là lớp 11, đằng sau là phòng thí nghiệm.

Hai người nằm sấp trên lan can, trải nghiệm học sinh chạy đến chạy lui ở phía dưới.

“Lần này tớ xong thật rồi, tối hôm qua một giờ sáng sủa mới ngủ, hôm nay kiểm tra nhìn mấy con số cứ có cảm giác như bị thôi miên.” Tô Khả Tây líu ríu nói.

Cả ngày ko tậu được người, cần tâm trạng Đường Nhân không thấp, thuận miệng trả lời qua quýt, cô hoàn toàn ko có hứng thú.

Link full truyện eo thon nhỏ

Thay chị lấy chồng

“Mày còn sở hữu mặt mũi hỏi cái gì à? Mày tưởng chuyện mày làm cho bọn tao không biết sao? Mày tính kế chị mày, cho nó uống thuốc ngủ rồi tham gia hôn lễ thay nó! Trường hợp ko phải là bọn tao phát hiện ra sớm, đưa Minh Minh đi bệnh viện rửa ruột thì giờ nó mang sống được không còn chưa biết!”

bố nói xong, lại giơ tay lên rồi lại tát tôi một cái thật mạnh.

Cái tát này còn mạnh hơn cái tát trước, tôi lập tức thấy tương đối kinh hoảng, cả người té nhào xuống dưới đất.

Tuy mắt hoa rồi nhưng đầu tôi lại cực kỳ tỉnh táo!

Mấy hôm trước, cha nói Tống Duyên Minh đã bắt buộc lòng Phạm Linh Văn ở doanh nghiệp của bọn họ, nhưng lại không dám khiến cho trái ý Lý Hào Kiệt phải mới bảo tôi cưới thay.

Hôm trước, là tôi tự mình đưa chị gái đến sân bay, nhìn bọn họ đi vào khu vực kiểm tra.

đến giờ sao lại thành tôi tính kế Tống Duyên Minh?

đọc truyện thay chị lấy chồng

Continue reading